⬅ Trước Tiếp ➡
Con người ai cũng có sự phân biệt thân sơ, đối với anh, Lâm lão phu nhân chẳng qua chỉ là một người xa lạ có chung huyết thống, tất nhiên không thể quan trọng bằng vợ mình.
Hơn nữa, anh hiểu rõ Thư Viện. Dù nhìn cô có vẻ tùy hứng một chút, nhưng mặc kệ cô làm gì, cô làm đều có nguyên tắc riêng và giới hạn. Cho nên cô có thể làm Lâm lão phu nhân tức đến mức ngất xỉu, cô nhất định có lý do chính đáng.
Mà lý do đó, dù không hỏi, Cố Chấn Viễn cũng đoán được.
Chắc chắn tám phần có liên quan đến mẹ ruột đã khuất của anh.
Ngay từ khi Lâm lão phu nhân và người nhà họ Lâm, nhà họ Thượng đến thủ đô, anh đã biết nhà họ Lâm không có ý định đòi lại công bằng cho người mẹ đã qua đời của anh.
Nhưng bây giờ, suy nghĩ của Cố Chấn Viễn không đặt ở chuyện nhà họ Lâm bên kia. Anh chăm chú nhìn bản báo cáo tɾong tay, không ngờ lại đào ra một bí mật động trời từ trên người Triệu Điềm Điềm.
Anh sớm đã sớm biết rằng Triệu Điềm Điềm có vấn đề, nhưng không ngờ vấn đề này lại làm người khó tin đến vậy.
Trong thời gian ngắn, Cố Chấn Viễn không biết liệu là đầu óc Triệu Điềm Điềm có vấn đề, hay những gì cô ta nói là thật.
Thế giới này thật sự chỉ là một cuốn sách sao?
Triệu Điềm Điềm nói anh là "trùm cuối ẩn hình" tɾong sách, vợ anh khi sinh con thì mẹ con cùng chết.
Triệu Điềm Điềm nói hắn là thư trung ẩn hình BOSS, hắn thê tử ở sinh sản khi mẹ con song vong.
Chuyện này sao có thể. Rõ ràng Thư Viện và Sở Sở vẫn sống khỏe ma͙nh.
Nhưng ngoài chuyện của Thư Viện và Sở Sở, những chuyện khác Triệu Điềm Điềm nói đều h0àn toàn đúng. Có một số việc căn bản không phải Triệu Điềm Điềm có thể biết, thậm chí ngay cả anh cũng phải phái người đi điều tra mới biết được.
Khoảnh khắc này, Cố Chấn Viễn thực sự cảm thấy hoang mang. Triệu Điềm Điềm thật sự đến từ thế giới khác sao?
Ngoài thế giới anh đang sống, còn có thế giới khác tồn tại ư?
Nhưng Cố Chấn Viễn biết, bất kể Triệu Điềm Điềm có thật sự xuyên không hay không, vì sự an toàn của thế giới này, anh không thể để cô ta tiếp tục sống ở trên đời này.
Bởi vì trên đời này không có bí mật nào là mãi mãi. Dù anh có giam giữ Triệu Điềm Điềm, cũng không thể đảm bảo sẽ không có ai khác phát hiện ra sự tồn tại của cô ta.
Anh có thể từ tɾong miệng của Triệu Điềm Điềm biết được nhiều thông tin như vậy, thì người khác cũng có thể làm được điều tương tự.
Sau khi hạ quyết tâm, Cố Chấn Viễn sải bước về phía căn mật thất giam giữ Triệu Điềm Điềm.
Triệu Điềm Điềm bị giam cầm đến sắp phát điên. Trước đó, cô ta bị nhốt tɾong một căn phòng kín, mặc dù không thiếu đồ ăn thức uống, nhưng không thể nhìn thấy cảnh vật bên ngoài, không nghe được bất kỳ âm thanh nào, không có sách để đọc, thậm chí đến giấy bút cũng không có. Cô ta muốn viết gì đó giết thời gian cũng không thể. Tệ hơn nữa, cô ta không nhìn thấy một ai, h0àn toàn cô lập khỏi thế giới.

⬅ Trước Tiếp ➡