Dù cho Lâm nhị tiểu thư phạm sai lầm lớn thế thì đã sao. Chỉ riêng việc bà ta còn sống đã đủ để thắng Lâm đại tiểu thư rồi. Ai bảo bà ấy số khổ, có một người em gái lòng dạ rắn rết? Ai bảo bà ấy mệnh không tốt gặp phải một người mẹ thiên vị? Thế nên bà ấy chết cũng là chết oan chết uổng. Có khi những người thân của bà ấy ở tɾong còn trách bà ấy vì sao lại để lộ thân phận. Nếu đã chết rồi thì nên để quá khứ mãi chôn vùi, vĩnh viễn đừng để người biết thân phận của bà ấy, đừng làm liên lụy đến nhà mẹ đẻ, đến em gái và gia đình nhà chồng của em gái nữa.”
Những lời của Thư Viện vô cùng tru tâm. Lâm lão phu nhân nơi đó làm sao chịu được.
“Đừng nói nữa.” Lâm lão phu nhân ôm ngực, đau đớn nói.
Nhưng Thư Viện là loại người muốn cô không nói cô sẽ ngoan ngoãn không nói sao?
“Nếu bà – một người mẹ – còn không chịu đòi lại công bằng cho Lâm đại tiểu sau khi bà ấy mất, nếu vậy thì bà cần gì phải giả vờ muốn đưa tro cốt bà ấy về nhà họ Lâm. Tôi nói thẳng, cả tôi và chồng tôi tuyệt đối không đồng ý để bà làm thế đâụ”
Sau khi nói xong, Thư Viện đứng dậy định rời đi.
“Nếu là cô, cô sẽ làm thế nào?” Lâm lão phu nhân lên tiếng gọi Thư Viện chuẩn bị rời đi lại “Tôi cũng muốn đòi lại công bằng cho Uyển Đình. Con bé cũng là đứa con tôi mang thai mười tháng, dứt ruột sinh ra, làm sao tôi có thể không thương con bé? Từ ngày con bé mất tích, ngày nào tôi cũng cầu khấn trời Phật để sớm tìm thấy con bé. Nhưng Uyển Ngôn cũng là con gái tôi. Dù nó và Thượng Ngọc Thanh là những kẻ tồi tệ, nhưng chúng cũng có con cái, cháu chắt. Chúng đều là cháu ngoại của tôi. Tôi có thể không nghĩ cho con gái thứ và Thượng Ngọc Thanh, nhưng tôi không thể không nghĩ cho các cháu chắt ngoại của mình.”
“Cho nên người sống quan trọng hơn người đã chết? Dù sao người chết thì cũng đã chết rồi, cho dù lúc còn sống có chịu bao nhiêu ấm ức cũng đã là chuyện quá khứ, vĩnh viễn không thể so sánh với những kẻ còn sống, đúng không? Người chết chịu oan ức thì cứ chịu thôi, còn người sống thì thậm chí chẳng cần phải bù đắp gì cả.”
Thư Viện cười nhạt, đầy châm biếm “Nếu ngay cả công bằng cho đứa con gái đã khuất bà cũng không muốn đòi lại, thì bà còn xứng làm mẹ sao? Bà đến thủ đô để làm gì? Khóc vài tiếng để lương tâm nhẹ nhõm hơn à? Để tự an ủi bản thân rằng bà đã cố gắng hết sức rồi sao? Tôi chỉ thấy may mắn vì bà không phải mẹ tôi, nếu không, có lẽ sau khi chết tôi, tɾong lòng tôi cũng sẽ ôm đầy hận thù, không thể an nghỉ.”
Những lời sắc bén của Thư Viện như nhát dao cuối cùng đâm vào tim Lâm lão phu nhân, khiến bà ta không chịu nổi mà ngã xuống.
Đối với Lâm lão phu nhân ngã xuống bất tỉnh, Thư Viện chỉ là mắt trợn trắng, sau đó bảo người đưa bà ta đến bệnh viện.
Việc Thư Viện khiến Lâm lão phu nhân tức giận đến mức ngất xỉu nhanh chóng đến tai Cố Chấn Viễn.
Thư Viện đem Lâm lão phu nhân khí đến té xỉu sự, Cố Chấn Viễn thực mau sẽ biết.
Tuy nhiên, anh cũng không có đem chuyện này để ở tɾong lòng.