Những lời này khiến Thư Viện cảm thấy tò mò “Cậu đã giúp Ti Ti chuyện gì?”
“Cha của Ti Ti dẫn người của sòng bạc đến tìm cô ấy đòi nợ, thậm chí còn định bắt Ti Ti đi để gán nợ. Tôi đã đánh đuổi bọn họ, tôi còn lén đánh cho cha cô ấy một trận. Với vết thương đó, ít nhất ông ta phải nằm trên giường nửa tháng.” Tiểu Hà kể lại lần đầu tiên cậu ta gặp Ti Ti.
Thư Viện có ấn tượng về chuyện này. Lúc đó, cô còn rấtvui vì có một vị cao nhân trượng nghĩa đã đánh cho gã cha khốn nạn của Ti Ti một bài học. Nhưng cô vẫn tiếc rằng, đáng lẽ cao nhân trượng nghĩa đó phải đánh gã cha khốn nạn kia nằm liệt giường luôn mới đúng.
Không ngờ vị cao nhân ấy lại chính là Tiểu Hà.
Nếu vậy, đúng là họ có duyên.
Nhưng trên đời này, có duyên mà không có phận cũng nhiều lắm. Ai biết giữa họ có duyên phận thật hay không?
Dù vậy, nể tình chuyện này, Thư Viện cũng không định vòng vo thử thách Tiểu Hà nữa.
“Nhà cậu có bảy anh chị em, vậy hiện tại ai đang phụng dưỡng cha mẹ?”
Bảy anh chị em, vậy thì sẽ có bao nhiêu cháu chắt đây? Thế giới này vẫn chưa có khái niệm kế hoạch hóa gia đình mà.
“Là chị cả của tôi.”
Câu trả lời này khiến Thư Viện hơi bất ngờ. Thông thường, trừ khi không có con trai, còn không thì việc phụng dưỡng cha mẹ đều là trách nhiệm của con trai.
Tiểu Hà nhìn ra sự nghi hoặc của Thư Viện “Nhà tôi là một dân tộc thiểu số ở Tây Nam, tɾong bản làng chúng tôi từ xưa đến nay, phụ nữ mới là người làm chủ gia đình. Vì vậy, trách nhiệm phụng dưỡng cha mẹ cũng thuộc về con gái. Còn con trai nuôi đến mười sáu tuổi, thì chúng tôi sẽ rời nhà tự lập. Sau đó trước khi kết hôn, thu nhập của chúng tôi đều gửi về nhà để báo đáp công ơn dưỡng dục. Sau khi kết hôn thì không cần gửi tiền nữa, chỉ cần đến sinh nhật cha mẹ, biếu một cái giò he0 là được. Nhưng thường thì người ta sẽ dùng tiền thay thế.”
Câu trả lời này khiến Thư Viện rấtngạc nhiên.
“Cậu có mấy chị em gái?”
“Bốn người. Vậy nên sau này, trách nhiệm phụng dưỡng cha mẹ sẽ không rơi vào tôi. Hơn nữa, cả bốn chị gái của tôi đều đã có con gái.” Cho nên chuyện dưỡng g͙ià của họ cũng không có vấn đề gì.
"Vậy cha mẹ cậu không để ý chuyện sau khi cưới, cậu sẽ về ở rể nhà vợ sao?" Chuyện này phải nói rõ từ đầụ
"Làng tôi phụ nữ làm chủ, nên sau khi cưới đương nhiên là phải ở rể rồi." Ở quê cậu, đó vốn là chuyện hiển nhiên, nên cậu h0àn toàn không ngại.
Phụ nữ làm chủ.
Bốn chữ này thật hay.
Thư Viện không ngờ lại có một bất ngờ thú vị như vậy.
"Chị Giang, chị gọi đïện cho dì Vương, bảo bà ấy tối nay chị sẽ dẫn cháu trai đến gặp bà ấy, bảo bà ấy hôm nay tan làm sớm một chút.”
Nghe Thư Viện nói vậy, chị Giang biết ngay rằng Tiểu Hà đã vượt qua cửa ải.
Tiểu Hà cũng không ngốc, cậu hiểu rằng mình đã vượt qua vòng đầu tiên.
"Cảm ơn phu nhân." Cậu cười tươi đến mức miệng muốn nứt ra.
"Không cần cảm ơn tôi, dù cậu đã qua được cửa ải của tôi, nhưng vẫn phải xem Ti Ti chấp nhận cậu mới được."
Cô chỉ có trách nhiệm chọn ra những người phù hợp để Ti Ti lựa chọn, còn chọn ai là quyền tự do của cô ấy.
Cô sẽ không hỏi đến.