Dù sao hôn nhân cũng là chuyện hai người sẽ ở bên nhau cả đời, đương nhiên phải cưới người phụ nữ mình yêu rồi.
Sau khi gặp Tiểu Ngô, Thư Viện vốn không định gặp Tiểu Hà nữa.
Dù gì thì Tiểu Ngô đã như vậy rồi, huống hồ gì điều kiện của Tiểu Hà còn kém hơn cả Tiểu Ngô.
Nhà có đến bảy anh chị em, lương tháng đều gửi hết về nhà. Đây là một người đàn ông có hiếu, nhưng đàn ông hiếu thảo không có nghĩa là sẽ trở thành một người chồng và người cha tốt.
Phụ nữ, mặc kệ ở thế giới nào, thời đại nào, cũng luôn sống vất vả hơn đàn ông một chút. Đặc biệt tɾong một xã hội mà nếu không có gì ngoài ý muốn, phụ nữ gần như không thể chọn sống độc thân, thì hôn nhân chẳng khác gì một lần đầu thai thứ hai, cho nên phải lựa chọn thật cẩn thận.
Lần đầu tiên Thư Viện cảm thấy trên vai mình đang gánh vác một trách nhiệm nặng̝ nề. Cô thấy lòng mình tổn thương, cần được an ủi. Vì vậy, thứ cô cần bây giờ là ăn một miếng bánh kem ngon và một tách trà thơ๓ để xoa dịu tâm hồn bị tổn thương của mình.
Nhưng khi cô đang nhâm nhi bánh, thưởng thức trà và cân nhắc có nên lấy thêm một miếng bánh nữa hay không, thì chị Giang đã dẫn Tiểu Hà đến.
Chị Giang không phải người tự ý quyết định. Rõ ràng chị ấy biết hôm nay Thư Viện không có ý định gặp Tiểu Hà, như vậy tại sao chị ấy lại đưa Tiểu Hà đến?
Dù vậy, Thư Viện cũng không hỏi ngay trước mặt Tiểu Hà, vì cô tin rằng lát nữa chị Giang sẽ giải thích.
“Phu nhân, Tiểu Hà nhất quyết muốn gặp người, nói có chuyện cần nói với người.”
"Phu nhân, tiểu gì hắn kiên trì muốn tới gặp ngươi, nói có chuyện muốn cùng ngươi nói."
Chị Giang biết Thư Viện không hài lòng với Tiểu Ngô, nên chị vốn định hai ngày nữa mới đưa Tiểu Hà đến gặp Thư Viện, nhân tiện lựa thêm vài người khác.
Nhưng Tiểu Hà đã chủ động tìm đến chị, nói muốn gặp phu nhân.
Lúc đầu, chị Giang nghĩ chắc Tiểu Hà nghe nói Tiểu Ngô đã gặp Thư Viện trước rồi, sợ Thư Viện sẽ chọn Tiểu Ngô, nên mới nóng lòng không chờ nổi muốn gặp Thư Viện.
Chị định từ chối, nhưng Tiểu Hà lại nói rằng cậu ấy đã gặp Vương Ti Ti, thậm chí còn từng giúp đỡ cô ấy.
Thư Viện nhấp một ngụm trà, lấy khăn lau miệng rồi nhìn Tiểu Hà hỏi “Cậu muốn nói gì với tôi?”
Đến Tiểu Ngô cô còn chẳng trông mong gì, huống hồ gì là Tiểu Hà.
Dù người tên Tiểu Hà này ngoại hình không đẹp trai bằng Tiểu Ngô, nhưng Tiểu Hà lại cao hơn Tiểu Ngô, có lẽ cũng gần mét chín. Làn da thì đen gần như than.
“Ngày mai tôi phải đi làm nhiệm vụ rồi, chuyến này có thể kéo dài một tháng mới có thể trở về. Tôi sợ đến lúc quay về, phu nhân đã sắp xếp xong chuyện xem mắt cho Ti Ti, thậm chí còn chọn sẵn chồng cho cô ấy, nên tôi phải đến gặp người trước.” Tiểu Hà không khách sáo, nói thẳng tất cả những gì cậu ta muốn nói.
“Tôi đã gặp Ti Ti không chỉ một lần, trước đây khi làm nhiệm vụ tôi đã từng gặp cô ấy, còn giúp cô ấy một chuyện. Nhưng khi đó ở trấn Tùng Tháp, lúc ấy tôi đã nghĩ chờ nhiệm vụ lần này kết thúc tôi sẽ đến trấn Tùng Tháp cưới cô ấy. Nhưng không ngờ phu nhân lại đưa cả ba mẹ con nhà họ Vương lên thủ đô.”