Tắm nắng? Vẻ mặt Lăng Tuyết Nhi đầy bất ngờ. Cô còn tưởng rằng Lạc Dật Long phải cho rằng chuyện cùng nhau nằm trên giường chờ chết là chuyện ông bà lão cùng nhau trải qua đám cưới vàng trong hạnh phúc mới làm. Không ngờ, cậu chủ lớn tính tình táo bạo cũng thích nằm chờ chết… À, không phải, là nằm tắm nắng?
"Nằm xuống." Mệnh lệnh mạnh mẽ của Lạc Dật Long lại truyền đến.
Lăng Tuyết Nhi đành phải ngồi vào cái ghế còn lại để tắm nắng. Thời tiết hôm nay cũng không tệ lắm, Lăng Tuyết Nhi nhìn bầu trời xanh thăm thẳm như vừa được gột rửa và vô số mấy trắng bay thật xa.
Suy nghĩ của cô cũng bị kéo xa theo, giống như cô đã nghe được một trận tiếng cười như chuông bạc.
Lúc ấy cũng vào thời tiết như vậy, cô và Tử Thành đang cùng nhau tưới nước cho cây cỏ trong sân ở nhà họ Lăng. Tử Thành sợ cô làm ướt quần áo mình, cho nên đã kéo cô sang một bên dùng vòi phun nước.
Tia nước từ ống nước phun ra thành nhiều đường cong, cô sẽ chạy tới chạy lui ở nhiều phía, xem xem từ chỗ nào có thể từ đường cong đó nhìn thấy bảy sắc cầu vồng đẹp đẽ.
Nếu nhìn thấy được cô sẽ vui vẻ vỗ tay, cười hạnh phúc. Tử Thành cũng sẽ rất vui vẻ rất mãn nguyện nhìn cô.
Lúc ấy, cô cảm nhận được ánh mắt ấm áp của A Thành, khiến cho cô cảm thấy có một cảm giác an toàn và che chở.
Mất đi một người thân chăm sóc mình, cô rất cần loại cảm giác chân thực này, không phải cảm giác có ở trong mơ.
Mà bây giờ, Tử Thành dường như cũng trở thành giấc mơ của cô, Lăng Tuyết Nhi cười khổ.
Đột nhiên, cô cảm thấy bầu không khí có chút kỳ quái. Sao Lạc Dật Long lại im lặng đến vậy? Ngủ rồi à? Cô quay đầu nhìn về phía chiếc ghế tắm nắng kia, Lăng Tuyết Nhi phát hiện Lạc Dật Long đang nhắm mắt lại, khóe miệng nhếch lên, giống như rất… Thích thú.
Lăng Tuyết Nhi rất tò mò, rốt cuộc Lạc Dật Long suy nghĩ cái gì.
"Em nhìn tôi như vậy, tôi sẽ nghĩ rằng em yêu tôi." Sau một lúc lâu, Lạc Dật Long chậm rãi nói.
Lăng Tuyết Nhi hoảng loạn quay đầu lại, tiếp tục nhìn trời xanh, trời xanh thật đẹp.
Nhưng mà làm sao anh ta biết được cô đang nhìn anh ta? Với đôi mắt chưa mở? Lăng Tuyết Nhi nhanh chóng nhìn thoáng qua Lạc Dật Long, xác định anh ta thật sự không có mở mắt nhìn.
Lạc Dật Long cười càng vui vẻ, Lăng Tuyết Nhi lại quay đầu lại, tiếp tục nhìn trời xanh…
A… Cô gái này không giống như trong tưởng tượng của anh ta.
Ngày hôm qua sau khi giúp người bị ngất xỉu xong cô quay người lại, anh ta mới phát hiện cô đã khóc đến rối tinh rối mù, cả đôi mắt đều đã sưng lên, môi cũng cắn lại. Ngay lập tức trái tim anh ta co rút khẽ đau một chút. Cô gái này nhìn như thủy tinh trong suốt mỏng manh, không nói lời nào trong suốt toàn bộ quá trình, thế nhưng lại tàn nhẫn với chính mình như thế
Ngày hôm qua sau khi giúp người bị ngất xỉu xong cô quay người lại, anh ta mới phát hiện cô đã khóc đến rối tinh rối mù, cả đôi mắt đều đã sưng lên, môi cũng cắn lại. Ngay lập tức trái tim anh ta co rút khẽ đau một chút. Cô gái này nhìn như thủy tinh trong suốt mỏng manh, không nói lời nào trong suốt toàn bộ quá trình, thế nhưng lại tàn nhẫn với chính mình như thế
Bây giờ cô lại giống như một đứa trẻ tò mò, thỉnh thoảng lại nhìn anh ta, dáng vẻ đáng yêu hoàn toàn không giống như cô gái lạnh như băng kia.
"Cậu chủ, cô Lăng, tất cả đã chuẩn bị xong rồi mời hai người dùng cơm." Thím Hoàng bước đến, đứng nghiêng sang một bên, nhẹ giọng nói.
"Được." Lạc Dật Long đứng dậy khỏi ghế tắm nắng, chuẩn bị kéo Lăng Tuyết Nhi đi.