⬅ Trước Tiếp ➡
"Tôi biết rồi, tôi lập tức đi ra." Lăng Tuyết Nhi nói.
"Tốt, cô Lăng, vậy thím Hoàng đi xuống trước, cô sớm đi ra đi, ngâm lâu đối với cơ thể cũng không tốt." Ngoài cửa, âm thanh của thím Hoàng biến mất.
Lăng Tuyết Nhi đứng dậy, mặc lại bộ quần áo ở nhà mà Lạc Dật Long đã mang đến, và sấy tóc khô một nửa trước khi rời phòng tắm.
Phòng ngủ ở lầu hai, khi Lăng Tuyết Nhi bước xuống cầu thang xoắn ốc, cô nhìn thấy Lạc Dật Long đang ngồi trên ghế sô pha nói chuyện điện thoại.
"Anh làm cái gì vậy?" Âm thanh thô bạo của Lạc Dật Long từ trên sô pha vọng lại "Nếu anh ta xảy ra chuyện gì, các người đều đừng nghĩ sống "
Lạc Dật Long ném di động ra ngoài, đụng phải một chiếc bình cổ, chiếc bình vỡ và tạo ra một tiếng động lớn, bước chân xuống lầu của Lăng Tuyết Nhi dừng lại.
Trong phòng khách nhất thời thực im lặng, những người hầu gái đều cúi đầu đứng sang một bên, những mảnh vỡ của chiếc bình trên mặt đất không được cậu chủ sai bảo các cô cũng không dám đi dọn dẹp.
"Cô chết ở phòng tắm à? Như thế nào còn chưa xuống dưới?" Trên khuôn mặt lạnh lùng của Lạc Dật Long mang vẻ không kiên nhẫn, đột nhiên từ trên sô pha đứng lên, xoay người chuẩn bị lên lầu, thì thấy Lăng Tuyết Nhi đứng trên cầu thang.
Một giây trước Lạc Dật Long còn nhíu chặt mày, giây tiếp theo, chân mày nhanh chóng giãn ra.
Lăng Tuyết Nhi mới tắm rửa xong đứng trên cầu thang, gương mặt vẫn còn ướt và hồng hào sau khi tắm xong, mái tóc dài khô một nửa buông xõa tự nhiên, bộ quần áo màu xanh đậm khiến cô tạo cảm giác rất có cảm giác đồng điệu với anh ta, thiếu đi vài phần lạnh lùng của ngày hôm qua.
Lăng Tuyết Nhi vừa mới gội đầu xong đang đứng trên cầu thang, trên mặt cô vẫn còn nét ửng hồng và ướt khi vừa mới tắm gội xong, mái tóc dài vừa khô một nửa xõa xuống tự nhiên, quần áo màu xanh biển khiến cho cô có cảm giác như một người vợ trong gia đình, không còn vài phần thanh lãnh của ngày hôm qua nữa.
Cô mặc quần áo anh ta mang đến? Anh ta còn tưởng rằng cô sẽ nói với anh ta những chuyện cô đồng ý và những đạo lý lớn để không phải mặc quần áo này.
Lăng Tuyết Nhi chậm rãi bước xuống lầu, nhìn những người hầu đang sợ hãi và mảnh vỡ bình hoa rải đầy đất, suy nghĩ một chút cô liền ngồi xổm xuống nhặt lên.
Cô không sợ làm tay mình bị thương ư? Lạc Dật Long tò mò nhìn Lăng Tuyết Nhi ngồi xổm trên mặt đất.
"Cô Lăng, để thím Hoàng, để thím Hoàng làm cho." Thím Hoàng cầm cái chổi hoảng loạn chạy lại, ném cái chổi xuống để đỡ Lăng Tuyết Nhi lên.
Lăng Tuyết Nhi cười đứng lên, yên lặng đứng sang một bên.
Lửa giận trong lòng đã bị thổi tan hơn phân nửa, Lạc Dật Long nhìn Lăng Tuyết Nhi luôn có ý nghĩ muốn ôm cô vào lòng.
"Kêu người đến dọn chỗ này đi, đưa cơm đến trong sân tôi đi, tôi và cô ấy vào trong sân ăn." Nói xong không đợi thím Hoàng trả lời, Lạc Dật Long kéo tay Lăng Tuyết Nhi đi ra ngoài.
Từ nhỏ đến giờ tay Lăng Tuyết Nhi luôn có hơi lạnh, bỗng dưng được bàn tay to lớn ấm áp của Lạc Dật Long nắm lấy, anh ta nắm chặt tay cô bước nhanh ra ngoài, khiến cô suýt chút nữa không theo kịp bước chân của anh ta.
Lạc Dật Long đưa cô đến hai chiếc ghế dài để tắm nắng, anh ta tự chọn một cái ghế tắm nắng trong đó rồi nằm xuống, sau đó cứng rắn nói với cô "Nằm xuống."
Không có chuyện gì thì nằm ở đây làm gì?
Lăng Tuyết Nhi nhìn ghế nằm tắm nắng bằng ánh mắt kỳ quái, sau đó lại nhìn Lạc Dật Long.
"Nhìn gì? Chưa từng thấy chồng và vợ cùng nhau tắm nắng à?"
⬅ Trước Tiếp ➡