⬅ Trước Tiếp ➡
34 Buồn nôn chính mình
Hành động của mẹ Dương làm tất cả mọi người ở đây đều kinh ngạc!
Đến cả Dương Tuyên cũng không ngờ tới mẹ mình lại đột nhiên làm ra như vậy!
Hai thầy đều trừng mắt há hốc miệng, đây là lần đầu tiên bọn họ gặp qua chuyện như vậy!
Chỉ có Hạ Hi Bối so với bọn họ bình tĩnh hơn rất nhiều, cô đã biết trước tính cách của mẹ Dương rồi, cũng đã sớm có sự chuẩn bị. Cô đã sớm biết mẹ Dương sẽ nghỉ biện pháp phủ nhận nhưng không ngờ đến bà ấy lại dùng cách đơn giản trực tiếp như vậy!
“ Cô làm vậy là có ý gì?” sau khi hai thầy hồi thần lại thì cũng vừa tức vừa buồn cười.
Chẳng lẽ bà ấy không sợ tiêu hóa không nổi sao?
Mẹ Dương dựng cái cổ lên nói:” Cái thứ đồ giả này giữ lại để hạm hại Tuyên Tuyên nhà chúng tôi sao?”
“ Nếu đã là giả bà làm gì phải nuốt nó đi?” Hạ Hi Bối hỏi
“ Con nha đầu này thật là không cần mặt mũi! Lấy cái chứng cứ giả này ra để vu hại Tuyên Tuyên nhà chúng tôi! Tôi sẽ không để cô đạt được mục đích!” Mẹ Dương ánh mắt phẩn nộ nhìn Hạ Hi bối, đồng thời trong lòng lại cảm thấy vui vẻ, vẫn là bà ta phản ứng nhanh. Nếu thứ đồ đó giữ lại bị truyền ra sẽ làm cho Dương Tuyên nhà bà bị mất mặt mất.
Nhưng bà ta không biết bà ta làm như vậy càng mất mặt hơn.
Dương Tuyên cũng rất bối rối, cậu ta chết cũng không nghĩ đến mẹ của mình lại đột nhiên làm ra việc thần kỳ như vậy!
“ Có phải là giả hay không còn chưa rỏ ràng. Nhưng mà...” Biểu tình của Hạ Hi Bối có chút nhăn nhúm.
“ Nhưng mà cái gì?” Thầy Lưu liền hỏi.
“Nhưng mà.... Cái tờ biên lại này mới vừa rớt vào trong hầm cầu, em không dể dàng gì mới hông khô nó lại...”
Hầm cầu?
Sắc mặt của tất cả mọi người đều thay đổi.
Cho dù không thật sự rơi vào trong hầm cầu thì rớt trong nhà vệ sinh cũng không phải thứ sạch sẽ gì.
Hiện tại mẹ Dương nuốt thứ đó vào trong bụng...
Mọi người đều nhìn thấy vẻ mặt của mẹ Dương đều là kinh tõm và vặn vẹo
Mẹ Dương cứng người một lúc sau khi phản ứng lại, cảm giác như ăn một ký xi măng, liền cảm thấy buồn nôn.
“ọe...”
Càng nghĩ càng cảm thấy buồn nôn, bao tử bà ta bắt đầu co rút nôn khan. Nhưng đáng tiếc, thứ đã ăn vào bụng làm gì mà có thể dể dàng ói ra như vậy.
Sắc mặt của Dương Tuyên và cha mình càng thêm khó coi, đồng thời cũng cảm thấy buồn nôn. Bọn họ thật sự không ngờ rằng sự việc lại phát triển như thế này.
Quá mất mặt rồi!
Hai thầy cuối cùng cũng cảm thấy nhẹ nhõm, và nhìn mẹ Dương với vẻ lên án và khinh thường. Bà ấy coi mọi người đều là kẻ ngốc hết sao? Ăn mất chứng cứ thì sẽ xem như chuyện chưa bao giờ xảy ra sao?
Điều quan trọng nhất là điều này đã nói rỏ rằng Dương Tuyên đang nói dối. Nghĩ đến đây thầy chủ nhiệm của Dương Tuyền nhìn về phía cậu ta càng tăng thêm không tốt. Thầy Trương bình thường thì thấy Dương Tuyên không quá tốt, cảm thấy cậu ta quá khoa trương và không thành thật, nhưng hiện tại mới biết, cậu ta còn nói dối nữa! Mượn tiền rồi còn không thừa nhận, còn vu khống cho con gái nhà người ta!
Loại người này nhân phẩm quá bỉ ổi rồi!
“ Hơn nữa, bà vì sao phải ăn nó chứ?” Hạ Hi Bối vẻ mặt bối rối nhìn nhà họ Dương hỏi ra điểm nghi vấn, “ Tôi đã đem biên lại photo ra mấy bản, bà muốn mấy tờ tôi đều có thể cho bà.”
Một lời nói ra thì đang làm động tác nôn của mẹ Dương liền dừng lại. Cũng chính là nói mới vừa rồi bà ta làm mấy chuyện vô nghĩa, hơn nữa còn làm chính mình buồn nôn đến như vậy? Mẹ Dương có chút muốn khóc không ra nước mắt.
Dương Tuyên và cha cậu ta cũng xuất hiện biểu tình rất phức tạp.
“ Thưa thầy, em nghĩ việc này rất rỏ ràng rồi.” Hạ Hi Bối quay mặt và hai thầy nói tiếp, “ em quả thật đã cho Dương Tuyên mượn rất nhiều tiền, hơn nữa quả thật em không có đánh cậu ta!”
“ Cậu nói dối!” Dương Tuyên vội la lên, “ Rỏ ràng là cậu đánh tôi!”
“ Câm miệng.” Thầy Trương lập tức la lên, cả gương mặt đều đen lại, “ Chúng tôi tự biết ai đang nói dối!”
⬅ Trước Tiếp ➡