33: Em có chứng cứ
Lời của Hạ Hi Bối đều làm sắc mặt hai vị thầy giáo càng thêm trầm xuống. Nếu quả thật là như vậy thì nhân cách quả thật quá buồn nôn rồi.
“ Em ấy mượn em bao nhiều tiền?”
“ Hai mươi ngàn.” Hạ Hi Bối lập tức nói.
“ Cậu nói dối! Trước kia cậu rỏ ràng nói chỉ có mười ngàn.” Dương Tuyên buộc miệng nói.
Tất cả mọi người đều nhìn qua, biểu tình có chút phức tạp.
“ Cho nên thật sự là em mượn tiền em ấy?” Thần sắc trong hai mắt thầy giáo có chút nguy hiểm.
“ Sao lại có thể chứ.” mẹ Dương lập tức nhảy ra, “ Dương Dương nhà chúng tôi tiền tiêu vặt sài không hết làm sao có khả năng mượn tiền chứ!”
Lời này vừa nói làm hai vị thầy giáo đều nhìn nhà bọn họ một cách vi diệu. Tiền tiêu vặt của Dương Tuyên có thể có bao nhiêu chứ, thật nực cười!
Hai vợ chồng bọn họ gọp lại thì một tháng kiếm được không đến mười ngàn đi?
Cha Dương có chút xấu hổ kéo kéo cách tay vợ, sau đó nhìn Hạ Hi Bối nói, “ Bạn học này, cháu nói Tuyên Tuyên mượn tiền cháu, vậy có chứng cứ mượn tiền không?”
“ Đúng đó, có chứng cứ không!” mẹ Dương dường như phát hiện ra khe hở, lập tức lấy lại tinh thần nói.
“ Tôi không có chứng cứ.” Hạ Hi Bối lắc đầu nói.
“ Tôi đã nói là cô nói dối mà.” mẹ Dương càng thêm hưng phấn nói, còn Dương Tuyên thì thở ra một hơi nhẹ nhõm.
Cậu ta trước kia mượn tiền Hạ Hi Bối thì không có để lại chứng cứ gì. Hơn nữa lúc đó Hạ Hi Bối cũng không nghĩ ra điểm này.
“ Hai vị thầy giáo, cái loại học sinh này quá hư hỏng rồi, tôi thấy chắc chắn là nó nói dối, cho nên mới trấn định như vậy! Các thầy nhất định phải phạt năng cô ta! Hơn nữa cô ta còn đánh người! Cái loại học sinh vừa bạo lực còn nói dối như vậy sẽ ảnh hưởng không tốt tới trường học!” mẹ Dương càng thêm hưng phấn “ Tuyên Tuyên chúng tôi là học sinh tốt không thể để bị ảnh hưởng được.”
Nhìn thấy mẹ Dương đắc ý như vậy, Hạ Hi Bối nhẹ cuối đầu, khóe miệng nhếch lên nụ cười lạnh.
Đợi cô ngẩng đầu lên, nói này mới nói: “ Tôi không có chứng cứ mượn tiền, nhưng mà tôi vẫn còn lưu lại chứng cứ chuyển tiền a.”
Lời này nói ra làm một nhà ba người Dương Tuyên đang đắc ý liền lập tức cứng người lại.
Hai vị thầy giáo liền cười nhẹ “ Chứng cứ?”
So với những lời nói vô căn cứ của ba người nhà họ Dương, bọn họ đương nhiên là tin lời Hạ Hi Bối, hiện giờ còn nói có chứng cứ, bọn họ đương nhiên là rất vui mừng.
“ Đúng.” Hạ Hi Bối gật gật đầu, từ trong túi lấy ra mấy tờ giấy biên nhận chuyển tiền ngân hàng.
Tiền cửa Hạ Hi Bối trước này đều để trong ngân hàng, cho nên mỗi lần cô đi ngân hàng rút tiền thì chuyển luôn vào thẻ của Dương Tuyên.
Nhìn thấy mấy tờ biên lai Dương Tuyên lập tức trở nên lo sợ.
Không thể nào, sao cô ta còn giữ lại mấy thứ này chứ.
Những tờ biên lai này bình thường sao khi chuyển tiền hoặc rút tiền người khác đều vứt đi, sao Hạ Hi Bối còn giữ lại chứ?
Cậu ta làm sao biết trước kia Hạ Hi Bối giữ lại những tờ giấy này để kỹ niệm mối tình của bọn họ chứ.
Bởi vì bọn họ không có đi xem phim với nhau lần nào, đương nhiên cũng không có cái gì mà vé xem phim lãng mạn để làm kỹ niệm. Hơn nữa Dương Tuyên cũng không tặng cô bất cứ cái gì.
Hiện giờ những tờ biên lại này vừa hay lấy ra làm chứng cứ luôn.
Tờ biên lai được đưa cho thầy giáo, chữ viết trên đó rất rõ ràng, người chuyển tiền và người nhận là Hạ Hi Bối và Dương Tuyên.
Số tiền cộng lại đã hơn mười ngàn rồi.
“ Các người thấy thế nào?”
Sau khi nhìn rỏ chứng cứ trên đó thầy Lưu chuyển qua cho bọn họ xem.
Nhìn thất chữ viết trên đó biểu tình của ba người nhà họ Dương đều rất chấn kinh.
Đặc biệt là Dương Tuyên, vừa kinh ngạc vừa gấp gáp, sắc mặt đã trắng dã ra.
Mẹ Dương choáng váng khi nhìn thấy nội dung trên đó.
Bà thật sự không ngờ con trai mình lại mượn tiền cô nương người ta, mà mượn rồi còn không dám thừa nhận!
Nhưng một giây sau động tác của bà còn làm tất cả những người ở đây còn choáng váng thêm.
Bà ta đột nhiên đem nhưng tờ giấy này cho vào miệng ăn luôn!!!