⬅ Trước Tiếp ➡
Camera giám sát mấy tầng lầu đồng thời hiện ra, ở quán bar tầng hầm, tɾong màn hình thấy rõ ràng hai người đàn ông ôm ngang cô gái đã uống say, đi ra ngoài quán bar.
Cô gái kia rõ ràng có chút kháng cự, nhưng cả người cô không quá tỉnh táo, gần như là bị cưỡng chế ôm đi.
Ánh sáng màu xanh của phòng the0 dõi chiếu lên mặt Tống Diệc Châu, đồng tử đen nhánh của hắn lạnh lẽo mà sắc bén.
Sau khi thấy rõ khuôn mặt họ, sắc mặt Đường Kỳ thoáng chốc biến đổi, con mẹ nó đây chính là hai thằng bạn xấu của mình.
Đường Kỳ nhất thời ấp úng, hận không thể tuyệt giao với mấy người bạn này.
Tống Diệc Châu nhìn sắc mặt anh ta, nói "Cậu quen biết?”
“Đây… là bạn của tôi?" Đường Kỳ ấp úng nói.
Anh ta vội vàng gọi đïện thoại cho người ta, hỏi người ta ở đâu, đầu kia cười hì hì nói đang làm việc ở khách sạn, vừa nói số phòng vừa hỏi anh ta có muốn tới tham gia hay không.
Ánh mắt Tống Diệc Châu bên cạnh đã trở nên vô cùng nguy hiểm.
Hai nhà Đường Tống ở phương diện nào đó cũng được cho là thế giao, bối phận của Tống Diệc Châu lại cao hơn anh ta một bậc, Đường Kỳ vẫn rấtnể trọng hắn.
Tim của Đường Kỳ cũng muốn nhảy ra, bảo bọn họ nhanh chóng thả người ra, nhưng lại không có phản hồi gì, đầu kia lập tức cúp đïện thoại.
Đôi môi mỏng của Tống Diệc Châu mím chặt, nhìn anh ta một cái.
“Hôm nay nếu xảy ra chuyện gì, quán bar này cũng đừng nghĩ tiếp tục kinh doanh nữa.”
Da đầu Đường Kỳ tê dại, vội vàng dẫn bọn họ đi tìm người.
….
Trong một căn phòng nào đó của khách sạn Hào Đình, lúc hai người đàn ông ôm Liên Chức đã đầy đầu mồ hôi vào phòng.
Con đàn bà này cũng không phải cái đèn cạn dầu, vừa rồi mơ mơ hồ đồ nôn ở trên xe, lại nôn tɾong thang máy một bãi, vị kinh tởm kia khiến hai người đàn ông cau mày.
Nếu không phải là con dê béo thì Cố Niệm đã sớm ném cô đi.
Giờ phút này Liên Chức đang nằm ở trên giường, hai ͼhân thon dài vô lực đạp ga giường, hai gò má hồng đào, hai tròng mắt mê ly.
Hai người đàn ông càng thêm tâm thần ý động, liếc nhau, bò lên giường đang định lột quần áo Liên Chức. Vừa cởi áo sơ mi mới phát hiện dáng người đẹp như thế, hai người đều có chút gấp gáp.
Nhưng cô lại cảm thấy nguy hiểm, vươn tay muốn đánh bọn họ.
Hai người dùng cà vạt trói cổ tay cô lại.
Đột nhiên, cửa bị bạo lực gõ vang.
“Mở cửa, mở cửa cho tôi ”
Nghe ra là giọng nói của bạn tốt Đường Kỳ, có người đi mở cửa, nhưng mà cửa vừa mở, đối phương đã ma͙nh bạo đạp tên kia ngã lăn trên mặt đất.
Người đàn ông kia cuộn tròn như túi vải rách, miệng cũng thoáng chốc phun ra máụ
⬅ Trước Tiếp ➡