Trên bàn bài, đïện thoại di động của mấy người đàn ông này đều để ở một bên, cô tin tưởng lúc này đã có người thấy được.
Làm xong hết thảy, Liên Chức lại tới trước gương, hung hăng véo mặt mấy cái, bảo đảm ánh mắt mê ly hai má ửng đỏ.
Những thứ thuốc này có thể xâm chiếm đầu óc con người, khiến cho đầu óc người ta hưng phấn quên hết tất cả, bị người khác khống chế.
Lúc cô đẩy cửa ra, bước ͼhân nhẹ bẫng, lúc đi vài bước lập tức chống ở trên vách tường mơ màng trừng mắt, giống như đi trên vải bông.
Vừa ra khỏi nhà vệ sinh cô đã đụng phải người trước mặt, đầu cô cúi xuống, đang muốn ngã xuống đất.
Đột nhiên, bên cạnh có người ôm cô, ôm ngang cô đi ra khỏi quán bar.
Sau mấy ván, Tống Diệc Châu đã xuống bàn bài, tựa vào ban công trò chuyện.
Gần đây liên tiếp mấy hạng mục của Thần Đạt đều bị chặn hồ sơ, rấtrõ ràng là có người muốn nhằm vào hắn, Tống Diệc Châu không thể không nghĩ biện pháp khác.
Người nọ lại nói "Tìm cha vợ cậu hỗ trợ đi? Em gái Hi thí¢h cậu như vậy, nhất định hữu cầu tất ứng.”
Đời thứ tư Trầm gia ở Dung Thành h0àn định, liên quan đến nhiều ngành nghề ngoài sáng, là sự tồn tại mà những xí nghiệp khác không thể với tới.
Huống chi đời trước con gái cả lấy chồng xa ở thủ đô, cuối cùng cũng chui vào khe hở của chính giới, càng khiến cho địa vị cao hơn vài phần.
Cho nên dù Trầm Hi chỉ là con nuôi, cũng không ai dám đắc tội cô ta.
Tống Diệc Châu cười nhạt nhìn đối phương "Đây là muốn tôi đi ăn bám?”
“Cậu cần sao? Nếu cậu sớm có tâm tư tiếp nhận sự sắp xếp của ông nội cậu thì tương lai đã tươi sáng." Người bạn nói, "Nhưng tôi nhắc tới Trầm gia cũng rấtnghiêm túc, thế lực của bọn họ ở ngân hàng trải rộng bốn phương tám hướng, sớm muộn gì cậu cũng sẽ hợp tác với bọn họ. Sớm móc nối qua em Hi, không nên chậm trễ.”
Tống Diệc Châu không nói lời nào.
Bóng đêm hơi lạnh phác họa khuôn mặt hắn, khiến cho sắc mặt cũng có chút bí hiểm.
Lúc này, phía sau lại truyền đến một tiếng kinh hô.
Hạng Vũ Hiên nói "Tống tổng, thư ký của cậu xảy ra chuyện rồi ”
Tống Diệc Châu sửng sốt.
Hạng Vũ Hiên giơ di động lên trước mặt hắn, sắc mặt nghiêm trọng. Sau khi thấy rõ nội dung tin nhắn, sắc mặt Tống Diệc Châu đột nhiên trầm xuống.
Hắn trở lại bàn bài, cầm lấy đïện thoại di động.
Liên Chức cũng nhắn tin cho hắn, Tống Diệc Châu gọi lại, đầu dây bên kia lại nhắc tắt máy.
Ánh mắt Tống Diệc Châu thay đổi, gọi người phụ trách ra xem xét camera.
Hội sở này là người của Đường gia mở, truyền tới tay Đường Kỳ cũng chỉ là nơi phong hoa tuyết nguyệt của mấy công tử đời thứ hai. Tống Diệc Châu muốn xem camera giám sát cũng không ai dám ngăn cản, trực tiếp dẫn người qua xem.