“Cô câm miệng ”
Giọng nói Trầm Hi đột nhiên bén nhọn, bốn phía lộ ra dáng vẻ khác thường.
Cô ta hạ thấp giọng, "Cô thật sự muốn đối nghịch với tôi? Vậy tôi dám cam đoan cô tuyệt đối sẽ không có trái tốt để ăn, ngay cả chết như thế nào cô cũng không biết.”
Lời này của cô ta xem như uy hiếp trắng trợn, Liên Chức cười nhạt nói "Cái gì mà đối nghịch hay không đối nghịch, bây giờ tôi chỉ muốn h0àn thành tốt công việc của mình, có thể giúp Tống tổng tɾong việc nhỏ.”
“Nếu Trầm tiểu thư đã nói xong, tôi đi lên trước.”
Liên Chức đứng dậy rời đi, lớp ngụy trang trên mặt rạn nứt nhè nhẹ, hận ý tɾong mắt cô quay cuồng, thoáng qua lại bình tĩnh.
Kẻ làm chuyện ác không bao giờ hối hận.
Đời trước cô hãm sâu vào bùn đất, chết không nhắm mắt, thứ Trầm Hi nợ cô lại há chỉ là mấy tờ chi phiếu là có thể giải quyết.
Cô muốn Trầm Hi bị mọi người xa lánh, sống không bằng chết.
nan
Lúc Liên Chức tiến vào cao ốc, mấy người đàn ông đang chặn ở quầy lễ tân công ty, hung thần ác sát, kêu gào muốn gặp Tống Diệc Châụ
Người xung quanh hoặc nhiều hoặc ít đều quăng tới ánh mắt tò mò, mấy nhân viên bên bộ phận đầu tư và bộ phận chăm sóc khách hàng đồng thời khuyên bảo không có kết quả, chỉ có thể để cho bảo vệ mời bọn họ rời đi.
Sau khi đám người kia rời đi, cô lập tức đi qua hỏi thăm tình huống.
Tiểu Lương nói "Dự án với Tùng Bách lúc trước đã trải qua hai lượt thảo luận, cũng sắp huy động vốn, lúc này Tống tổng phát hiện bọn họ làm giả trên báo cáo tài chính, vì thế hủy bỏ hợp đồng đầu tư với bọn họ.”
Liên Chức hơi giật mình "Làm giả không phải phải chịu trách nhiệm pháp lý sao.”
Cho nên bọn họ quả thực coi trời bằng vung. Tùng Bách là một tập đoàn gia tộc, hiện tại phải đóng cửa, rơi vào kết quả thế này dường như khiến cho người một nhà bọn họ chịu không nổi.
Tiểu Lương càng nói càng phiền, "Con trai lớn của anh ta là một tên ma vương hỗn thế, đã tới náo loạn nhiều lần rồi, Thần Đạt chúng ta là công ty đầu tư chứ không phải công ty đưa tiền.”
Trong lòng Liên Chức có suy xét, xoay người rời đi.
Đến phòng thư ký vừa ngồi xuống, Phương Thành lập tức gõ cửa phòng làm việc.
Liên Chức cười nói "Anh Phương Thành, bệnh tiêu chảy của anh đã tốt hơn chút nào chưa?”
Phương Thành hơi xấu hổ "Tối hôm qua hơi loạn, hiện tại đã không sao rồi.”
Anh ta đặt thuốc mỡ lên bàn, "Tay em không phải bị va chạm sao, thoa cái này sẽ khỏi nhanh thôi.”
“Cám ơn." Liên Chức kinh ngạc, "Sao anh biết?”
Phương Thành chỉ cười không nói, sau khi anh ta rời đi, Liên Chức cầm ống thuốc mỡ kia lặng lẽ đánh giá.