Hắn nghe giọng nói rồi nghiêng đầu, thiếu nữ đang the0 thói quen chuyển tai chén tới bên tay phải của hắn.
Cô vừa xoay, cánh tay nõn nà tɾong áo sơ mi lộ ra.
Tống Diệc Châu nhìn thấy một vết bầm tím màu xanh nhạt trên cổ tay cô, tối hôm qua lúc cô đỡ hắn vào biệt thự, vô tình đụng phải cạnh cửa.
Ánh mắt hắn dừng lại một chút.
“Liên Chức?" Trầm Hi cười gọi cô.
Liên Chức quay đầu nhìn cô ta, Trầm Hi nói "Phiền cô ra quán cà phê bên ngoài mua hai miếng bánh ngọt được không, buổi sáng Diệc Châu không ăn gì.”
Liên Chức lễ phép cười “Nói phiền phức thì khách khí, đây là công việc của tôi mà.”
Cô rời khỏi văn phòng.
Dưới lầu quán cà phê hơn phân nửa là nhân viên văn phòng, Liên Chức mua hai phần bánh socola, nhân viên cửa hàng gói lại cho cô, sau đó Liên Chức đang muốn rời đi. Lại đụng phải Trầm Hi không biết the0 tới từ lúc nào.
Trầm Hi đi thẳng vào vấn đề "Có thời gian nói chuyện một chút không?”
Liên Chức "Được.”
Bàn cà phê bên cửa sổ không một bóng người, Trầm Hi nhìn cô ngồi xuống, bảo đảm đïện thoại di động của cô không có ghi âm.
Nụ cười cuối cùng trên mặt cô ta cũng suy sụp, nói "Phải thế nào cô mới có thể biến mất?”
Liên Chức nhìn cô ta chằm chằm, ra vẻ khó hiểu nhíu mày.
“Trầm tiểu thư có ý gì?”
Trầm Hi nói, "Chỉ cần cô viết một con số, cam đoan vĩnh viễn không xuấthiện ở trước mắt tôi, cô muốn bao nhiêu tôi đều có thể viết chi phiếu cho cô ngay lập tức."
Cô ra dừng một chút, nói “Liên Chức, cho dù năm đó cô vang danh thế giới, cũng tuyệt đối không có khả năng đạt được vị trí này.”
Liên Chức nhìn cô ta một hồi lâu, đôi mắt tɾong trẻo bình tĩnh không gợn sóng.
Cô chậm rãi nói "Nếu như tôi muốn cô thừa nhận sao chép, cũng công khai xin lỗi thì sao?"
Sắc mặt Trầm Hi đại biến, Liên Chức tiếp tục nói "Cô dám không?”
Một tia nắng bên cửa sổ rơi xuống bàn.
“Sao chép cái gì?" Trầm Hi đột nhiên nở nụ cười, "Năm đó không phải cô sao chép tôi sao? Không phải vài năm sau cô còn định nhắc lại chuyện cũ chứ?”
“Cô sẽ không đến mức tự cho mình là đúng, dựa vào cô hiện tại thì có thể làm gì được tôi chứ?”
Không trách Trầm Hi ngông cuồng, cô ta bây giờ là nhà thiết kế vô cùng nổi tiếng, ôm vô số tác phẩm, triển lãm nhiều đếm không xuể.
Bất cứ lời chửi bới nào của lũ vô danh tiểu tốt đối với cô ta cũng chỉ là châu chấu đá xe mà thôi.
Liên Chức cười "Vậy sao? Vậy cô hẹn tôi ở đây nói chuyện phiếm làm gì?”
Cô đột nhiên tới gần, gằn từng chữ, "Chẳng lẽ không dám đối mặt với tôi, sợ tôi chỉ cần xuấthiện trước mặt cô thì sẽ vĩnh viễn nhắc nhở cô là một kẻ vô dụng͟͟, ngay cả tác phẩm ra đời cũng phải sao chép của người khác sao.”