Phong Nại ở bên cạnh nghe, chuyển động bật lửa một chút, trong lòng xùy một tiếng, những lời ngon tiếng ngọt này của Lâm hố hố rốt cuộc là học được từ đâu?
Chỉ là, Phong Nại nghiêng mắt qia, liếc mắt quét đến sườn mặt người nào đó một cái.
Không có vạch trần anh, ngược lại làm người có chút ngoài dự đoán.
Hành vi như vậy, lại làm Phong Nại liên hệ tới người chơi game với anh lúc trước.
Dù anh tặng đầu người như thế nào, đối phương đều không có bực bội, thậm chí còn đánh ra một trận đảo ngược.
Thôi.
Trước ngừng chiến.
Danh dự vẫn là muốn tìm trở về.
Nhưng thực rõ ràng, không phải hôm nay.
Khó có được, không khí bên này bình ổn xuống.
Tiểu Lâm lại muốn mở miệng.
Phong Nại đột nhiên nhớ tới những chuyện chính mình đã làm đó.
Nếu để đối phương biết, anh còn muốn mặt mũi hay không?
Dù sao cũng là kẻ thù.
Vì thế, Phong đại thiếu gia dứt khoát mở miệng trước “Không phải muốn ăn cơm ư?”
“Đúng rồi nha, muốn ăn cơm ” Tiểu Lâm vuốt bụng nhỏ của mình “Vừa rồi em liền rất đói rất đói bụng, anh trai nhỏ anh là không biết, vốn dĩ em có thể ra cửa từ rất sớm, nhưng anh trai em quá tham ngủ, sau khi rời giường liền ném cho em một chai sữa, để em tự cơm no áo ấm.”
Phong Nại a một tiếng “Còn biết dùng thành ngữcơm no áo ấm này, không tồi nha, Lâm hố hố.”
Tiểu Lâm nghiêng đầu, phồng gương mặt lên, thật là không muốn phản ứng anh trai cậu chút nào.
Vì sao anh trai cậumuốn đi theo cùng nhau ăn cơm với cậu và anh trai nhỏ.
Phong Nại vốn là muốn chạy, dù sao hai người cọ ra chút lửa, liền có khả năng sẽ đánh lên.
Nhưng vì phòng ngừa em trai này của anh lại hố ra lời nói gì đó, đương nhiên là ở lại nơi này, tự mình giám sát mới an toàn nhất.
Quả nhiên, Tiểu Lâm còn chưa có nói xong, luôn muốn làm tự giới thiệucho hai người, vừa ăn khoai tây chiên, vừa nói với Mạc Bắc; “Anh trai nhỏ, anh hẳn là chỉ biết anh trai em là học ở Nhất Trung, còn không biết anh ấy chơi game rất lợi hại đi, là chức nghiệp tuyển thủ nha, về sau ba chúng ta có thể cùng nhau đánh, nhưng mà ngày thường anh trai em quá thích đánh nhau, anh trai nhỏ thấy được đi, đến bây giờ trên mặt anh ấy còn treo màu, nếu anh trai nhỏ là Nhị Trung, về sau có thể giúp em nhìn anh trai em một chút, hai trường học ở gần nhau như vậy, để anh ấy đừng luôn là không nghe lời như thế, anh ấy còn muốn thi đấu đấy.”
Lúc nói xong lời cuối cùng, Tiểu Lâm còn có chút lo lắng.
Trợ lý ở bên cạnh nghe, cũng cảm thấy biện pháp này tốt, nhưng mấu chốt là, tiểu thiếu gia, cậu bảo ai nhìn đại thần không tốt, để Mạc Nam nhìn…… Trước không nói hiện tại hai bọn họ chính là cái loại không khí một lời không hợp liền phải đấu võ này, dù là đặt ở trước kia, Mạc Nam anh ta đều sẽ không trông coi được
Cố tình Tiểu Lâm còn chưa có ý thức được lời nói của cậu có chỗ nào không đúng, đầu nhỏ nghiêng nghiêng lại hỏi một câu “Anh trai nhỏ?”
Lần này anh trai em không đánh nhau với chị, đã là kỳ tích.
Em còn bảo chị nhìn anh ta, đừng để cho anh ta đánh nhaụ
Quả thật, chuyện này đối với anh và anh ta mà nói, hệ số khó khăn đều có chút hơi cao.
Mạc Bắc luôn không thể nói như vậy với đứa bé, cả khuôn mặt tuấn tú thanh lãnh, chỉ nhàn nhạt “ừ” một tiếng, ngón tay còn thay Tiểu Lâm lau mặt một chút.
Sư phụ từng nói qua, đối đãi đứa bé, phải ôn nhụ
Dù trên mặt cô làm không ra bao nhiêu biểu tình.