Đã nhận ra ánh mắt của đối phương. Phong Nại a một tiếng, ngồi ở nơi đó cái gì cũng không làm, dù khuôn mặt lại thanh tuyển tuấn mỹ hơn nữa, nhưng không biết vì sao.
Lại làm người cảm giác được khiêu khích.
Giáo dưỡng của hai người đều đang nói với chính mình.
Không được xé.
Không được xé.
Ít nhất ở trước mặt trẻ con, không thể đánh nhaụ
Mạc Bắc sờ sờ đầu Tiểu Lâm, tuy rằng sườn mặt vẫn không có biểu tình gì, nhưng không khó coi ra độ ấm trong ánh mắt “Bổ sung quà sinh nhật cho em.”
“Em rất thích ” Tiểu Lâm ôm Mạc Bắc chính là một trận cọ, khuôn mặt nhỏ tháo khẩu trang xuống đều đỏ hơn ngày thường “Nói đến sinh nhật, em phải xin lỗi anh trai nhỏ, em không biết người Nhị Trung các người không tiện đi Nhất Trung, nếu sớm chú ý tới điểm này, em liền không hẹn anh trai nhỏ đi Nhất Trung, sau đó vẫn là anh trai em nói cho em biết, nói học sinh Nhị Trung các người đi Nhất Trung sẽ nguy hiểm.”
Mạc Bắc nghe vậy, không chút để ý nhìn lướt qua đối diện, cô rất hiếu kì, đại thần nào đó đây là dùng tâm cảnh gì tới nói chuyện này với Tiểu Lâm.
Phong Nại lại là hơi nhướng mí mắt một chút, anh có dự cảm lời nói kế tiếp của Lâm hố hố, sẽ càng làm cho trường hợp xấu hổ, dứt khoát vươn tay, dùng kem ngăn chặn miệng của em trai anh.
Đáng tiếc, Tiểu Lâm cũng là có chấp niệm, sau khi cắn một ngụm, lại nói “Đúng rồi, anh trai nhỏ, ngày đó anh là có chuyện gì, đột nhiên liền không thể tới? Em vốn đang muốn giới thiệu anh trai em cho anh quen biết nha.”
Đây là thật sự xấu hổ
Dù sao ngày đó vì sao Mạc Bắc không có giữ lời thành công.
Cho dù lúc trước Phong Nại không biết nguyên nhân, nhưng hiện tại cũng đã biết.
Bị người Nhất Trung bọn họ chận.
Quan trọng nhất chính là lại đánh một trận với anh.
Tuy rằng người nọ vẫn luôn ở trên tường.
Lại không ảnh hưởng lòng bàn tay hai bên đều treo màụ
Tiểu Lâm còn đang mắt trông mong chờ đáp án.
Mạc Bắc ngước mắt, không chút để ý nhìn thoáng qua người kia.
Phong Nại ném nồi ném rất có kỹ xảo, chống kẹo bạc hà cười “Anh trai nhỏ, anh nhìn tôi làm cái gì?”
Sắc mặt Mạn Bắc thanh đạm nghe vị đại thần nào đó gọi mình là anh trai nhỏ, ước chừng cũng biết, trình độ vô sỉ của đối phương.
Trợ lý còn đứng ở bên cạnh.
Là thật sự kinh ngạc.
Đại thần nhà bọn họ hoàn toàn khác với bình thường.
Rốt cuộc là vì sao.
Nhưng cũng may đôi mắt kia vẫn là lạnh lẽo.
Nói cách khác, anh thật đúng là cho rằng quan hệ đại thần nhà bọn họ và “Mạc Nam” rất tốt chứ.
Nhưng xưng hô “Anh trai nhỏ” này, rốt cuộc là…… gọi lên như thế nào?
Mạc Bắc sẽ không để đứa bé chờ quá lâu, thuận miệng nói một câu “Ngày đó đột nhiên nhớ tới không mang quà, tay không đi gặp em, luôn là không tốt lắm.”
Đáp án này làm Tiểu Lâm càng thêm thích anh trai nhỏ của cậu “Không có quà cũng không quan trọng, có thể nhìn thấy anh trai nhỏ, em đã rất vui rồi ”