Trợ lý đợi một lúc lâu, vẫn không có chờ được đáp án của đại thần nhà anh, dứt khoát thay đổi phương thức mở miệng “Vậy đại thần, anh và Mạc Nam……”
“Có thù oán.” Phong Nại dùng ba hai chữ, kết thúc hết thảy đề tài.
Anh liền biết, đại thần không thích tên cọ nhiệt độ kia
Không thể không nói, phương hướng lý giải của trợ lý hoàn toàn sai rồi
Có thù oán trong miệng Phong Nại, hoàn toàn là có quan hệ ân oán cá nhân với vết thương trên mặt anh.
Làm chủ nhân đương nhiệm của tài khoản Weibo, Mạc Bắc cũng nhìn thấy Weibo bị công kích điên rồi kia.
Uông Đông Đông thực sốt ruột “Anh Nam, sao anh chân trước mới vừa nói với em, anh muốn đi ra ngoài hẹn hò, sau lưng liền lén gửi một Weibo? Anh và K Thần hoàn toàn không có quen thuộc như vậy đi, luôn không có khả năng người anh hẹn hò hôm nay là K Thần đi.”
Mạc Bắc nghe giọng nói bên kia, thực lý giải vì sao anh ta sẽ là phản ứng này, ngón tay vừa động, giọng nói rất bình tĩnh “Không phải tôi, anh có thể nghĩ một chút, cuối tuần tôi liền phải đi Hắc Viêm báo danh, hoàn toàn không có lý do gì gửi ra một Weibo như vậy ở vào lúc này, cho dù muốn bám víu quan hệ, sao tôi không chờ sau khi vào đội lại gửi.”
Nghe vậy, Uông Đông Đông lập tức dừng lại “Đúng vậy.”
Mạc Bắc mặc áo gió nhạt màu, một tay cầm di động, một tay cắm túi quần, mặt mày không đổi, tuấn mỹ lại thanh quý “Câu lạc bộ bên kia có phải còn có tài khoản và mật mã đăng nhập Weibo tôi không?”
Uông Đông Đông lại bị hỏi sửng sốt “Này, tôi……”
Tiếng nói Mạc Bắc thực đạm “Trước kia anh là bộ dáng gì, đều có thể cho qua, nhưng Đông Đông, anh là trợ lý của tôi, một ít chuyện vụn vặt nên làm như thế nào, anh ít nhất trong lòng phải có tính toán. “
Đây thực rõ ràng là đang làm rõ với anh ta.
Uông Đông Đông rõ ràng, lần này sẽ xảy ra loại chuyện này, hoàn toàn là bởi vì sai lầm trên công việc của anh ta.
Làm trợ lý, khẳng định là phải nghĩ đến loại chuyện tài khoản mật mã này trước tiên.
Id trò chơi là thuộc về câu lạc bộ bên kia.
Nhưng Weibo bọn họ lại có thể mang đi.
Dựa theo tính cách câu lạc bộ, người đi rồi, hoàn toàn đã không có giá trị lợi dụng, khẳng định là đánh gần chết mới thôi, dù là dùng biện pháp gì.
Sao anh lại quên mất chuyện quan trọng như vậy
Uông Đông Đông bắt lấy tóc mình một chút, vừa định muốn xin lỗi.
“Tôi cũng có sai.” Giọng nói Mạc Bắc lại truyền tớilần nữa, vẫn không có gợn sóng gì “Từ từ đi, không cần nóng nảy, đại khái thời gian quá lâu, những người này đều đã quên, thi đấu trò chơi chân chính nên là bộ dáng gì.”
Thi đấu trò chơi chân chính? Uông Đông Đông muốn hỏi, bây giờ còn có thi đấu trò chơi chân chính sao?
Liền nghe thiếu niên bên kia như là cười một tiếng, âm sắc thanh lãnh chậm rãi đến “Nếu đã quên, để cho tôi tới nói cho bọn họ biết lần nữa.”
Lồng ngực Uông Đông Đông chấn động, hình dung không được đó là cảm giác gì.
Đây giống như khi lần đầu tiên anh nhận thức Mạc Nam.
Lúc ấy Mạc Nam, đến giọng nói cũng mang theo chân thành.
Ba năm trôi qua.
Hiện tại vòng luẩn quẩn đã hoàn toàn không giống trước kia.
Còn sẽ có thi đấu trò chơi chân chính sao?