⬅ Trước Tiếp ➡
Thẳng đến anh trai cậu và cậu cùng nhau lên xe.
“Anh, anh đi theo em làm cái gì nha?” Tiểu Lâm cực kỳ khó hiểu, hôm nay anh trai cậu không cần đi công ty sao? Chú trợ lý đều phảigào khóc rồi, không phải tới đón anh ấy sao?
Trợ lý cũng không rõ, đại thần nhà anh đột nhiên thay đổi hành trình là vì cái gì, có khả năng là không yên tâm em trai nhà mình không.
Phong Nại nhai kẹo bạc hà ngậm ở trong miệng, bởi vì dậy sớm hơn nữa khóe miệng vẫn còn màu xanh lá, khí áp vẫn có hơi thấp, ngược lại âm điệu có chút không chút để ý “Lâm hố hố, ai nói cho em biết, anh đang đi theo em? Hôm nay công ty không phái xe tới, hiểu chưa?”
“À à à ” Không phái xe, vậy anh trai cậu xác thật được đi theo, Tiểu Lâm suy nghĩ rất khéo hiểu lòng người.
Trợ lý đồng hành …… Mới vừa rồi rõ ràng đại thần gọi anh ném xe công ty vào bãi đỗ xe, này……
Đang do dự, liền thấy K Thần nhà anh, cười như không cười liếc mắt quét anh một cái, mắt trầm thấp kia còn lộ ra thanh lãnh, ý tứ là gì thì có thể nghĩ.
Nhưng trợ lý vẫn là không rõ, vì sao K Thần nhà anh muốn nói dối chứ?
Dù trong lòng có lại nhiều nghi hoặc hơn nữa.
Trợ lý cũng không dám hỏi ra, dù sao đại thần nhà mình là tính cách gì, anh là rõ ràng không thôi, cao lãnh lại mang thù.
Nhưng chuyện muốn xử lý hôm nay vẫn là phải xử lý.
Trợ lý cầm máy tính bảng trong tay ra, đưa cho Phong Nại mang khẩu trang “K Thần, anh xem cái này đi.”
 
“Đánh nhau?” Phong Nại nhìn lướt qua, thong thả ung dung “Này có cái gì đẹp, dỗi trở về không phải được rồi sao?”
Trợ lý sợ nhất chính là cái này, thấp giọng nói “Không thể dỗi nữa, lại dỗi xuống, tiền lương của tôi đều phải trừ không còn.”
“Trừ bao nhiêu, tôi trợ cấp cho anh.” Tiếng nói của Phong Nại thực đạm.
Trợ lý có chút cảm động “Không cần, không cần, đại thần, nói thật, lần này không cần anh dỗi, hoàn toàn là đối diện tới cọ nhiệt độ, Mạc Nam này, thật là không đổi được tật xấu kia của anh ta ”
Mạc Nam?
Phong Nại nghiêng mắt, đôi mắt vốn không có hứng thú, độ ấm dần lãnh lẽo, đầu ngón tay chạm vào khóe miệng hạ xuống “Anh ta nói gì?”
“Còn có thể có cái gì, vẫn là luận điệu cũ rích năm xư, nói cái gì anh ta vào cái vòng này, không phải bởi vì thích thi đấu trò chơi, hoàn toàn là bởi vì đại thần anh, còn nói phải nỗ lực thật tốt, lần sau còn có thể cùng nhau uống cà phê với đại thần anh, tôi thật muốn nói, chúng ta từng uống cà phê với anh ta khi nào, người này để cọ lên nhiệt độ, đã hoàn toàn không biết xấu hổ.” Trợ lý càng nói càng căm giận, đừng nói là fan đại thần nhà anh, ngay cả anh đều không thể nhịn, muốn tự mình ra trận kéo xé
 
Phong Nại lại là nghe đến cuối cùng, động tác cắn kẹo bạc hà dừng một chút “Mạc Nam viết?”
“Cũng không phải.” Trợ lý nâng máy tính bảng lên “Vẫn là dùng Weibo gửi, vừa thấy chính là cố ý.”
Phong Nại thưởng thức di động, ngón trỏ thon dài trong suốt xinh đẹp, ánh mắt thâm thâm nhạt nhạt, ngữ khí có chút không chút để ý “Không phải anh ta.”
“Hả??” Trợ lý làm sao cũng không nghĩ tới đại thần nhà anh lại sẽ giải vây cho nam cong cọ nhiệt độ của anh kia? Cốt truyện này phát triển có chút không đúng lắm đi
Mặc dù là ở dưới ánh mắt như vậy, Phong Nại vẫn chỉ là chống hàm dưới, lôi kéokhóa kéo.
Trợ lý nhịn không được, hỏi “Không phải anh ta, là ai?” Thật ra anh càng muốn hỏi đại thần nhà anh, sao anh biết viết Weibo này không phải Mạc Nam? Đại thần, trước kia anh không phải như thế.
Phong Nại lười đi nói Mạc Nam trong ấn tượng của anh.
Lạnh lùng gai ghóc.
Anh còn có một trận muốn tìm về từ trên người đối phương.
Nhưng đây cũng không đại biểu cho, anh không có lực phân biệt.
Người lạnh lùng như vậy, cho anh một chỉ đạo bên ngoài, phỏng chừng cũng không viết ra được Weibo nịnh nọt như vậy.
Sau lưng là ai, không nói rõ được.
⬅ Trước Tiếp ➡