⬅ Trước Tiếp ➡
Cho nên dù là quấn lên tạp dề ô vuông, cũng không hiện chút nào khí tức con gái nào.
Ngược lại càng thêm ôn nhuận như ngọc.
Triệu Kiện Kiện không có ăn không trả tiền chầu cơm này, nghe anh Nam của anh chỉ huy, đi siêu thị một chuyến, vừa mua bột mì, lại mua trứng gà, còn mua một đống lớn chocolate.
Anh Nam của anh đây là muốn làm cái gì?
Không thi đấu trò chơi được, muốn làm người chồng nấu ăn trong gia đình sao?
“Anh Nam, anh như vậy thật sự không tốt.” Triệu Kiện Kiện vẻ mặt nghiêm túc nói với thiếu niên rũ mắt sửa sang lại lò nướng “Quá tổn hại hình tượng lão đại Nhị Trung của anh.”
Mạc Bắc mang bao tay phòng hộ, nghiêng nghiêng mắt, vẻ mặt soái khí vẫn khí tràng mãnh mẽ như cũ.
Triệu Kiện Kiện ngậm miệng, ở dưới ánh mắt thanh lãnh như vậy, ngoan ngoãn xoay người, nói một câu “Anh Nam, hẹn gặp lại”, liền nhanh chóng đóng cửa.
Mạc Bắc bớt đi người quấy rầy, một lần nữa đặt tầm mắt ở trên lò nướng.
Liền ở ngay lúc này, Tiểu Lâm chờ ăn cơm chiều, thật vất vả lấy được di động, liền muốn hàn huyên nói chuyện phiếm với anh trai nhỏ của cậu, đầu ngón tay nhỏ chọc ở trên màn hình, nãi thanh nãi khí “Anh trai nhỏ, anh trai nhỏ, ở đó không?”
 
Sau khi Mạc Bắc nghe được giọng nói, tháo bao tay xuống, vươn tay qua, trở về hai chữ “Ở đây” qua.
Phong Nại ngồi ở bên cạnh em trai anh, quét liếc mắt một cái, là có thể nhìn thấy tin nhắn này.
Tiểu Lâm không có phòng bị, còn ở kia thực vui vẻ gửi giọng nói “Anh trai nhỏ, em ở bên trong nhà hàng, đang chờ đồ ăn lên nha, anh đang làm gì vậy?”
Mạc Bắc đầu tiên là chụp một tấm ảnh chụp, theo sát chính là ba chữ “Làm bánh kem.”
“Oa ” Tiểu Lâm nhìn đến đôi mắt đều sáng, nhịn không được ngồi thẳng thân thể nhỏ “Bánh kem? Là cho e, sao?”
Mạc Bắc ừ một tiếng.
Tiểu Lâm hoàn toàn ngồi không yên, lôi kéo anh trai cậu khoe khoang “Anh xem anh trai nhỏ, đang làm bánh kem cho em đấy”
Phong Nại dừng ánh mắt ở trên bức ảnh kia, không biết có phải bởi vì bên cạnh đặt một cái lò nướng màu đen hay không, ngón tay cầm lấy sữa bò kia, có vẻ đặc biệt trắng nõn, thậm chí đến cổ tay đều hơi nhỏ.
Nhìn ra được, đối phương đeo tạp dề, còn là cái loại ở nhà tất dùng này.
Anh trai nhỏ này của Lâm hố hố, thật đúng là không phù hợp khí chất học sinh Nhị Trung nên có.
Nghĩ đến đây, trong đầu Phong Nại đột nhiên nhảy ra một bóng người thon dài đứng ở trên tường.
Muốn nói khí chất không phù hợp học sinh Nhị Trung nên có.
Người tên Mạc Nam gần đây giống như cũng rất giống.
Nhưng mà, người sau thật đúng là không làm cho người thích, Phong Nại quay đầu đi, đầu ngón tay chạm chạm lòng bàn tay ửng đỏ, mắt thâm thúy lại lạnh lẽo xuống, không chút để ý nói “Lâm hố hố, anh trai nhỏ này của em chụp ảnh không lộ mặt. Như thế nào? Là bộ dáng khó coi sao?”
“Anh trai nhỏ của em mới không khó coi Anh ấy rất soái, nếu anh ấy cũng mở phát sóng trực tiếp, liền không có chuyện của anh.” Tiểu Lâm hừ một tiếng “Anh, anh chính là ghen ghét anh trai nhỏ của em đa tài đa nghệ, không hề giống với anh chút nào đi.”
Phong Nại cười, vẫn tản mạn như cũ “Em nói rất đúng, anh và anh trai nhỏ của em không giống nhau chút nào, dù sao anh trai em không cần đa tài đa nghệ, dựa vào giá trị dung nhan là có thể ăn cơm.”
Tiểu Lâm ……
Cậu đã không muốn phun tào sự vô sỉ của anh trai mình, tiếp tục cúi đầu gửi tin tức cho anh trai nhỏ của cậụ
Phong Nại lại là suy nghĩ Nhị Trung bên kia có mấy người nào soái.
Dù lấy được manh mối như thế nào.
⬅ Trước Tiếp ➡