⬅ Trước Tiếp ➡
Tiếng nói Mạc Bắc nhàn nhạt “Hửm?”
“Đây là anh làm?” Triệu Kiện Kiện không thể tin được.
Mạc Bắc ăn một ngụm, vẫn là cảm thấy tay có chút mất tự nhiên, ánh mắt lạnh xuống “Bằng không thì sao?”
 
Triệu Kiện Kiện còn có thể nói cái gì, một người chỉ biết ăn mì gói, học được nấu cơm từ khi nào
“Thật có thể ăn?” Không phải anh đa nghi.
Mạc Bắc chậm rãi liếc mắt quét anh ta một cái.
Triệu Kiện Kiện lập tức sợ hãi, cầm lấy cái muỗng liền nhét vào trong miệng, cho dù khó ăn anh cũng nhận, ai bảo hiện tại anh Nam của anh có thể đánh như vậy, gánh cả Nhất Trung…… Thật mẹ nó ăn ngon
“Anh Nam, tay nghề này của anh, thật sự rất tuyệt ”
Triệu Kiện Kiện vừa dựng ngón tay cái, vừa ăn uống thả cửa, đầu lưỡi đều là vị chân giò hun khói, cơm càng là tròn tròn no đủ, bên trong còn có trứng gà xào nhỏ, thơm đến không thôi.
Mạc Bắc được khen, sườn mặt vẫn rất thanh lãnh
Năm đó sau khi Đế Minh giải tán, không phải chưa từng có thời kỳ mờ mịt.
Cô thậm chí không biết đi nơi nào, cũng không biết nên làm cái gì.
Dù sao, cô thích nhất chính là thi đấu trò chơi.
Sau lại, sư phụ nói với cô.
“Đế Minh, trước nay đều không phải một hư danh.”
Cô mới buông xuống một thứ gì đó, vào một trường kỹ năng, học chuyên ngành đầu bếp, biến yêu thích thành làm mỹ thực, ngẫu nhiên còn sẽ mở phát sóng trực tiếp, là cái loại không lộ mặt này.
Mạc Bắc đã từng nghĩ tới, nếu Đế Minh không còn nữa, vậy cô đại khái vĩnh viễn đều sẽ không lại cầm lấy con chuột.
Cô cũng làm như vậy, mai danh ẩn lui.
Chờ đến cô lại trở về lần nữa.
Mạc Bắc mới phát hiện, luôn có một vài thứ là không thể quên được.
Những quá khứ đó, như là ký ức chôn ở trong thân thể bạn.
Càng là ở khi bạn huy động con chuột, càng sẽ rõ ràng.
Cô, thích nhất vẫn là thi đấu trò chơi.
Bởi vì, như vậy mới có thể cách quá khứ càng gần.
Hơn nữa, những người đó không nên đạp hỏng anh trai cô như vậy.
Mạc Bắc nghiêng đầu nhìn thoáng qua lòng bàn tay phiếm hồng của mình, tóc mái màu đen hạ xuống, mắt hạ thấp ẩn ẩn ánh sáng.
Xem ra, là thời điểm nên đi chiến đội mới báo danh.
Ở trước đó.
Phải hẹn người bạn nhỏ một chút.
Từ nhỏ Mạc Bắc chính là một người không có cảm xúc, khi còn nhỏ anh trai cô thường xuyên gọi cô là mặt tê liệt.
Sau khi lớn lên hồn nhiên thiên thành khí chất thanh quý.
⬅ Trước Tiếp ➡