⬅ Trước Tiếp ➡
“Anh trai nhỏ, anh ở đâu?” Là Tiểu Lâm, lúc này cậu đang ngồi ở sân bóng rổ bên Nhất Trung, còn đang chu miệng nhỏ, nhưng biểu tình lại là cao hứng, một đầu tóc đen uốn xoăn, đôi mắt to to như là có thể tỏa ánh sáng “Hôm nay là sinh nhật em nha, anh trai mua cho em một cái bánh kem lớn, em mời anh trai nhỏ ăn có được không, hai ngày này anh trai nhỏ đều không ở đây, em rất nhớ anh trai nhỏ nha.”
Lúc Mạc Bắc đang nghe được tin thứ nhất, là tính toán sau khi lên xe lại trả lời.
Chờ cô nghe được tin nhắn thứ ba, bước chân dừng một chút, trở về ba chữ “Em ở đâu?”
Tiểu Lâm thấy có trả lời, lập tức nhảy dựng lên, nãi thanh nãi khí “Em liền ở Nhất Trung nha, cách anh rất gần.”
“Nhất Trung……” Ngón tay Mạc Bắc dừng dừng, ấn đường hơi nhíu lại.
Đôi mắt Tiểu Lâm mở lớn, không rõ nguyên do “Đúng vậy, Nhất Trung, chính nơi lần trước anh trai nhỏ đưa em tới, đối diện trường học các người.”
Giọng nói mở loa ngoài.
Triệu Kiện Kiện cũng có thể nghe được, anh thầm nghĩ, em trai nhỏ à, anh Nam của chúng tôi đương nhiên biết Nhất Trung liền ở đối diện trường học, mấu chốt là, em có biết hay không, anh Nam chúng tôi và Nhất Trung là quan hệ gì, chạm mặt tất xé, xé lên tất thấy máu
Đã như vậy, em còn bảo anh ấy đi qua tìm em ?
Đây không phải là chui đầu vô lưới sao?
 
 “Này, anh nói này em trai nhỏ, em đừng nói nữa, anh Nam của anh sẽ không……”
Triệu Kiện Kiện thừa dịp anh Nam anh ấn xuống điện thoại, nhanh chóng mở miệng.
Ngón tay Mạc Bắc lệch về một bên, xóa bỏ tin nhắn, sau đó nghiêng mắt sang nhìn anh ta một cái.
Ánh mắt lạnh lẽo kia làm Triệu Kiện Kiện co rụt lại “Anh Nam, này, thật không thể đi.”
Mạc Bắc nghiêng mắt, không nói nhảm “Khẩu trang.”
“Cái gì?” Triệu Kiện Kiện không rõ.
Mạc Bắc khẽ nhếch cằm, chỉ chỉ khóa kéo cặp sách anh ta.
Ngại với khí tràng quá mạnh kia, Triệu Kiện Kiện không tự chủ được đưa một xấp khẩu trang mua lúc trước qua, nhìn anh Nam của anh nghiêng đầu mang lên, đôi mắt mở lớn hơn nữa “Anh Nam, anh sẽ không thật sự vì đứa nhỏ kia……”
“Sinh nhật nó.” Ba chữ thanh thanh lãnh lãnh, đã nói rõ hết thảy.
Triệu Kiện Kiện nhìn người nọ kéo áo khoác đồng phục trường xuống, sau khi bỏ vào cặp sách, thân hình thon dài thẳng tắp đi về phía Nhất Trung.
Đây tuyệt đối là sẽ bị đánh chết đó
Triệu Kiện Kiện cắn chặt răng đuổi kịp “Anh Nam, nếu anh thật sự muốn đi, chúng ta đi cửa tây, người bên đó ít.”
Đứa bé kia rốt cuộc là thuộc tính gì.
Sớm không sinh nhật trễ không sinh nhật, cố tình là vào lúc này
Tiểu Lâm bên kia chậm chạp không có nhận được hồi âm của anh trai nhỏ, liền hơi nắm chặt nắm tay nhỏ, dù sao anh trai cậu chỉ cho phép cầm di động một tiếng, một lát nữa, còn phải trả di động trở về, cậu liền không có biện pháp liên hệ với anh trai nhỏ.
Phong Nại cũng nhìn ra Lâm hố hố sốt ruột, lười biếng dựa ở lan can bên kia, không chút để ý “Em vừa mới nói, anh trai nhỏ của em liền ở đối diện Nhất Trung?”
“Đúng vậy, anh trai nhỏ là học sinh Nhị Trung nha, đương nhiên là ở đối diện.” Ngón tay mềm như bông của Tiểu Lâm lại chọc chọc di động, trong giọng nói còn có một chútmất mát.
Phong Nại nhìn thoáng qua bánh kem đặt bên kia, chân dài vừa thu lại, có chút buồn cười “Vậy em không cần chờ, học sinh Nhị Trung không có khả năng tới Nhất Trung.”
“Lần trước anh trai nhỏ đã đưa em tới ” Tiểu Lâm mới vừa phản bác một câu, di động lại vang lên, trên đó để lại hai chữ “Chờ anh.”
Đôi mắt Tiểu Lâm lại sáng lên lần nữa, giống như hiến vật quý giơ cao tay nhỏ “Anh xem, anh trai nhỏ bảo em chờ anh ấy nha ”
Phong Nại ngoài ý muốn nhướng mày một chút, anh trai nhỏ này của Lâm hố hố thật đúng là…… Nên nói đối phương có quyết đoán sao?
Quan hệ của Nhất Trung và Nhị Trung khẩn trương thành như vậy còn dám tới.
⬅ Trước Tiếp ➡