Dù sao nếu thi đấu, có một môn nào không đạt tiêu chuẩn, đều sẽ bị hủy bỏ tư cách.
Cho nên khi cô cầm lấy bút chì đen, trả lời cuốn thi tháng.
Triệu Kiện Kiện lại chấn kinh một lần nữa rồi
Anh Nam của bọn họ lại có thể đang nghiêm túc viết đề, không ngủ, không có xoắn xít, cũng không có ném xúc xắc
Nói một chút, ném xúc xắc đáp đề là đặc sắc của Nhị Trung.
a, b, c, d bốn lựa chọn, ném chọn một, gặp được đề không biết, ném trúng cái nào sẽ chọn cái đó.
Đây còn là trào lưu anh Nam bọn họ mang tới, nhưng sao hiện giờ…… Triệu Kiện Kiện nắm xúc xắc trong tay, nhìn nhìn lại anh Nam thanh quý lãnh đạm bên cạnh mình, không thích hợp, thật sự là không thích hợp
Ở trong một đám học sinh vò đầu bứt tai.
Dáng ngồi của Mạc Bắc không thể nghi ngờ là đáng chú ý nhất, tư thế cầm bút cũng xinh đẹp.
Giáo viên giám thị đều có chút không thể tin được, tới tới lui lui đi về phía Mạc Bắc vài chuyến, sau khi thấy người này là thật sự đang đáp đề, còn lau lau mắt kính của mình.
Triệu Kiện Kiện không phải chưa từng nổi lên tâm tư copy.
Nhưng cuối cùng ngẫm lại thành tích của anh Nam mình lúc trước.
Hoặc là hai mươi mấy điểm, hoặc là hơn mười điểm.
Còn không bằng chính anh tự mò.
Cuộc thi đối với học sinh Nhị Trung bọn họ mà nói, quả thực chính là tra tấn.
Thật vất vả đến giờ, Triệu Kiện Kiện vừa muốn thở phào nhẹ nhõm, liền thấy anh Nam anh muốn đi.
“Anh Nam, anh Nam ” Triệu Kiện Kiện lập tức duỗi tay túm chặt người “Đừng đi cửa chính, em nhận được tin tức, thật sự, người Nhất Trung bên kia thiết lập thiên la địa võng muốn chận anh, nghe nói còn là K Thần hạ mệnh lệnh.”
Mạc Bắc nghiêng mắt, sườn mặt rõ ràng “Anh ta?”
“Anh Nam, anh đừng nói với em, anh không có nghĩ tới kết cục anh đánh K Thần, anh xem phát sóng trực tiếp chưa? Khóe miệng anh ta còn xanh tím đó.” Triệu Kiện Kiện lắc đầu “Khẳng định là sẽ không tha cho anh.”
Tiếng nói của Mạc Bắc nhàn nhạt “Chuyện này tôi biết.”
“Vậy anh còn đi cửa chính?” Triệu Kiện Kiện trợn trắng hai tròng mắt.
Mạc Bắc xách cặp sách lên, sắc mặt không thay đổi “Hôm nay không đi.”
“Vậy, vậy còn được.” Triệu Kiện Kiện phản ứng trong chốc lát, cười ha ha lên “Anh Nam, anh rốt cuộc khôi phục bình thường, em còn tưởng rằng anh sẽ giống như ngày hôm qua, không muốn sống như vậy chứ.”
Mạc Bắc không nói chuyện, biết rõ có người chận cô, cô còn đâm lên họng súng, không có người đánh nhau lại đánh như vậy.
Cầm cặp sách trên tay, chân dài bước ra, cô cao hơn một mét bảy, khí chất vẫn là lạnh lùng.
Lúc đi qua, đã có bạn học nữ đang khe khẽ nói nhỏ “Làm sao bây giờ, luôn cảm giác Mạc Nam này, càng nhìn càng có cảm giác.”
Dù sao Mạc Bắc thanh quý như tuyết, thật sự là làm người nhìn ngứa tâm.
Triệu Kiện Kiện đi theo bên cạnh, cũng thể nghiệm một phen cảm giác “người tâm phúc của trường học” .
Vốn dĩ cho rằng cứ như vậy, có thể đi trở về nhà từ cửa saụ
Đám học sinh Nhất Trung bên kia đứng ở cửa Nhị Trung, tính toán chận người, sau khi quanh quẩn ba vòng sẽ từ bỏ.
Ai có thể nghĩ đến, liền ở ngay lúc này, di động của Mạc Bắc tới ba tin nhắn giọng nói.