⬅ Trước Tiếp ➡
Lâm Kiến Quốc nhìn Trần Ái Ân, tiểu cô nương đem mặt quay đi chứ không muốn cùng anh mặt đối mặt “Ba, Ái Trạch ra đi đột ngột, nhưng trước khi đi cô ấy có dặn dò con, chẳng những muốn con chăm sóc tốt cho Dương Dương, mà còn muốn con cũng chiếu cố cho cả nhà ta. Ái Ân là em gái duy nhất của Ái Trạch, ngoài trừ Dương Dương, cô ấy không yên lòng nhất chính là Ái Ân.”
Ba Trần thử hỏi “Vậy anh đã đồng ý thay Ái Trạch chăm lo cho Ái Ân và Dương Dương sao?”
“Vâng…”
Nếu người Trần gia cũng có ý này, vì thực hiện lời hứa, anh bằng lòng.
“Anh rể, thế thì thật tốt quá, em vừa lúc có việc muốn tìm anh hỗ trợ. Lúc trươc em còn đau đầu không biết tìm ai để nhờ vả ” Trần Ái Ân cắt lời Lâm Kiến Quốc nói, “Anh rể, chị gái em có nói qua với anh không, em đặc biệt thích đọc sách.”
Nếu cố không có nhớ lầm thì đại khái còn không đến nửa năm, trận xáo động mười năm này sẽ kết thúc. Vậy thì không bao lâu sau, thi đại học cũng sẽ được khôi phục thôi.
Kiếp trước, tốt xấu gì cô cũng là sinh viên trường đại học trọng điểm đó.
Thay đổi thời đại thì thế nào, sách cô muốn đọc, đại học càng muốn thi.
Phải biết rằng, những năm đầu này đề thi cũng không quá khó, tương lại lại có cơ hội phát triển không tồi. Chính cô có thực lực, có thể hoàn toàn dựa vào bản thân thì việc gì phải dựa vào đàn ông nào?
Quan trọng nhất là, tam quan của cô rất bình thường.
Nguyên chủ và Trần Ái Trạch tình cảm thân thiết như chị em ruột, nhưng quan hệ có thân thì cũng không đến mức dùng chung một người đàn ông chứ. Huống chi, bên cạnh khối thịt mỡ Lâm Kiến Quốc này còn có một Từ Lệ Anh đang nhìn chằm như hổ rình mồi đó.
Thân là nữ phụ, muốn sống thọ và chết tại nhà, điều một, không được cùng nữ chủ tranh dành đàn ông. Điều hai, không được cùng nữ chủ tranh dành đàn ông. Điều ba, vẫn là không được cùng nữ chủ tranh dành đàn ông.
Kêu anh một tiếng anh rể, anh chính là người đàn ông của chị tôi, tôi là em vợ anh. Đây là quan hệ thích hợp nhất với hai ta
“Con bé này ”
“Con bé này ”
Ba Trần mẹ Trần quát Trần Ái Ân, mẹ Trần kéo cô một phen “Con nói bậy gì đấy, đọc sách cái gì? Các thầy giáo trong trường học đều bị đánh thành xú lão cửu cả rồi, con còn dám làm rộn ” Không sợ chết hả con
Ba Trần “Kiến Quốc, con bé còn nhỏ không hiểu chuyện, anh đừng đem lời nó nói để ở trong lòng. Hiện tại đều là giai cấp vô sản quang vinh, nhà ta đều là những người thành thật an phận cả.”
“Ba mẹ, hai người đừng hoảng. Chuyện Ái Ân thích đọc sách, con cũng có nghe Ái Trạch nhắc qua. Ái Ân chịu nói cho con biết, chứng tỏ em ấy đã coi con là người một nhà, tin tưởng con. Thật ra con thấy đọc nhiều sách cũng khá tốt.” Nhớ đến chuyện lần trước lãnh đạo có đề cập qua với anh, Lâm Kiến Quốc tiếp tục nói, “Hồi trước Ái Trạch ở bộ đội cũng tích cóp được không ít sách báo, nói là tìm cho Ái Ân. Lần sau có cơ hội, con sẽ mang lại đây. Ba mẹ, Ái Ân thích đọc sách, hai người ngàn vạn lần đừng ngăn cản. Chắc cũng không bao lâu nữa, hai người liền không cần lại lo lắng vì chuyện này đâụ”
“Chị ấy gom sách cho em à?” Trần Ái Ân hết sức kinh hỉ.
Ba Trần “Thật sự không sao chứ?”
“Hiện tại thế cục đã không còn căng thẳng như trước, hồng tiểu binh cũng bị giải thể gần hết rồi. Ái Ân muốn đọc sách cứ ở trong nhà tự mình đọc, không tuyên truyền ra ngoài thì không sao. Rồi thì, một ngày nào đó đọc sách, nghiên cứu sẽ không bị xem là phạm tội nữa.”
Trần Ái Ân đặc biệt muốn hỏi một câu, đây là thời kỳ chuyển giao hả?
⬅ Trước Tiếp ➡