Trần mẹ kiêu ngạo mà gật đầu một cái, đúng vậy. Cho dù Dương Dương chỉ mới là một đứa nhỏ chưa cai sữa, cả nhà họ cũng không bạc đãi mà giúp Lâm Kiến Quốc đem đứa bé nuôi tốt. Họ đã không phụ lòng Ái Trạch, cũng không làm Lâm Kiến Quốc thất vọng.
Trần ba hít một hơi thuốc “Vậy lần này anh tới chỉ là để thăm Dương Dương thôi, hay là định đem Dương Dương mang về bộ đội. Đã tìm được người giúp anh chăm sóc Dương Dương rồi à?”
Trần Bảo Quốc đột nhiên ngẩn đầu, mắt nhìn trừng trừng. Đang định nói cái gì thì mẹ Trần cho một cái tát lên người đè xuống, để Trần Bảo Quốc ngồi yên nghe ba Trần nói.
Trần Ái Ân ôm Dương Dương, ánh mắt lóe lóe, nín thở không hé răng.
Ba Trần hỏi như vậy, chủ yếu là muốn biết ba tháng qua, sau khi Trần Ái Trạch chết, tình huống bên Lâm Kiến Quốc như thế nào. Lãnh đạo bộ đội có giới thiệu đối tượng khác cho Lâm Kiến Quốc không? Lâm Kiến Quốc lần này tới, có phải vì đã có đối tượng, muốn kết hôn, cho nên có thể đem Dương Dương mang theo bên người để tiện chăm sóc?
Nói đến cùng, chuyện hôn sự của Trần Ái Ân với Lâm Kiến Quốc, ba Trần mẹ Trần vẫn là có tính toán của mình, không chịu hết hy vọng.
Nếu là chuyện này của Trần Ái Ân cùng Lâm Kiến Quốc mà thành, con gái sẽ có một nhà chồng tốt, về sau con trai có chuyện gì, cũng không lo không tìm được người hỗ trợ.
Một công đôi việc, ba Trần mẹ Trần đâu chịu bởi vì con cái phản đối mà thật sự từ bỏ kế hoạch này được.
Nhà người ta ai mà không năm sáu bảy đứa con, nhà này lại chỉ có hai đứa. Ba Trần mẹ Trần vẫn luôn lo lắng, chính mình tuổi lớn, vạn nhất về sau hai đứa con gặp chuyện, lại không có nhiều anh chị em giúp đỡ, vậy thì làm sao bây giờ.
Nhưng nếu con gái gả tốt, tìm cho Trần gia một đứa con rể tài giỏi, vậy thì chuyện lại khác. Anh vợ cùng anh em ruột trong nhà cũng không khác nhau mấy. Hơn nữa Lâm Kiến Quốc đang tại ngũ, về sau ai dám bắt nạt Bảo Quốc và con gái nhà họ?
Lâm Kiến Quốc nhìn về phía ba Trần “Ba, con ở bộ đội bận lắm, khó khăn lắm mới xin được mấy ngày nghỉ, con liền trực tiếp chạy tới thăm Dương Dương, nào đã có tính toán an bài gì đâụ Ba, ba có phải có ý tưởng gì không? Nói ra cả nhà cũng nhau thương lượng.”
Ba Trần nghĩ nghĩ “Dương Dương là con trai duy nhất của Ái Trạch, mặc kệ tương lai anh thế nào, anh phải đồng ý với tôi tuyệt đối không được bạc đãi Dương Dương, để thằng bé chịu ấm ức. Nếu không, Kiến Quốc à, anh thật sự rất có lỗi với Ái Trạch nhà này. Nhớ trước đây lúc anh bị thương, bộ đội phái người tới đón Ái Trạch, con bé không nói hai lời liền đi theo đến chiếu cố anh. Ai biết, đi một lần liền không về được nữa, trở về chỉ có Dương Dương mà thôi.”
Lâm Kiến Quốc đã giải thích cái chết của Trần Ái Trạch, lại nói quá qua loa ngắn gọn. Nhưng ba Trần cũng không biết mở miệng hỏi thế nào, ai cũng đều nói phụ nữ sinh con như bước một chân vào quỷ môn quan.
Cũng là vì ngoài Trần Ái Trạch ra, ba Trần đã gặp không ít người bởi vì sinh con mà phát sinh chuyện ngoài ý muốn. Nói đâu xa, khi mẹ Trần sinh hai anh em sinh đôi, không phải cũng có chuyện sao?
Mạng của mẹ Trần là cứu về được, nhưng hai vợ chồng ông đời này cũng chỉ có thể có hai đứa con là Trần Bảo Quốc cùng Trần Ái Ân thôi.
Nghĩ đến hảo huynh đệ lưu lại cốt nhục duy nhất, liền cứ vậy mà qua đời, đến nguyên nhân ông còn không làm rõ được. Ba Trần cảm thấy sau khi chết ông chẳng còn mặt mũi nào gặp lại cố nhân.