⬅ Trước Tiếp ➡

“Khụ... khụ khụ khụ...”
Tạ Nghiên Lâm nhanh chóng rót cho cô một ly nước, bật cười nói
“Ăn từ từ thôi, đâu có ai g͙iành của em đâụ”
Cố Kim Mộng uống một ngụm nước, cuối cùng cũng bớt ho. Thấy Tạ Nghiên Lâm vẫn chưa ăn gì, cô nghi hoặc hỏi
“Anh không đi gặp Lâm Thời Sương à?”
Chẳng lẽ thật sự để Lâm Thời Sương vào nhà ăn, cùng ăn khuya sao?
Nghĩ đến mối quan hệ lúng túng giữa mình và Lâm Thời Sương hiện giờ, Cố Kim Mộng cảm thấy mình chưa thể giả vờ thân thiết đến mức cùng ăn một bữa cơm đêm với cô ta được.
“Anh gặp cô ấy làm gì?” Tạ Nghiên Lâm hơi nhíu mày, vẻ mặt không hiểụ
“Không phải cô ấy đến tìm anh sao?”
“Cô ấy đến tìm thì anh nhất định phải gặp à?” Giọng anh hơi bất đắc dĩ “Trong lòng em, anh là kiểu người tùy tiện gặp mặt với bất kỳ cô gái nào à?”
Cố Kim Mộng gắp một miếng cơm, vừa nhai vừa nghĩ, cảm thấy có gì đó sai sai.
Cho dù lúc này Tạ Nghiên Lâm không muốn gặp Lâm Thời Sương, thì cũng nên có chút do dự, ít nhất là băn khoăn chứ. Dù gì cũng là vì hiểu lầm mới giận, tɾong lòng vẫn phải còn để tâm đến cô ta mới đúng.
Nhưng thái độ hiện tại của Tạ Nghiên Lâm nan h0àn toàn là dửng dưng, không hề quan tâm.
Cố Kim Mộng do dự một chút rồi nhẹ giọng hỏi
“Hai người cãi nhau à?”
“Cãi nhau?” Tạ Nghiên Lâm nhướng mày, biểu cảm như muốn cười mà không cười, sau đó thở dài bất lực
“Bọn anh chỉ là bạn học bình thường thôi, thậm chí không tính là bạn bè, lấy gì ra mà cãi nhau?”
Anh thật sự thấy kỳ lạ. Cố Kim Mộng luôn có vẻ cho rằng anh và Lâm Thời Sương thân thiết, thậm chí còn mập mờ kiểu gì đó...
Rốt cuộc là ai khiến cô hiểu lầm như vậy?
Có lẽ chính vì thế mà cô cứ luôn cố giữ khoảng cách với anh.
Tạ Nghiên Lâm nghiêm túc nhấn ma͙nh
“Anh với cô ấy không thân. Sau này cũng sẽ không qua lại gì nữa.”
“Ồ...” Cố Kim Mộng cúi đầu, suy nghĩ gì đó.
Nhưng nghe Tạ Nghiên Lâm nói nghiêm túc như vậy, ngược lại càng khiến cô cảm thấy... như thể đang cố tình thanh minh.
Có khi nào, chính vì quá để tâm nên mới phải khẳng định như vậy?
Nếu vậy, thì chẳng phải cô đang làm chướng ngại vật ngăn cản nam nữ chính phát triển tình cảm à?
Cố Kim Mộng ċһán nản vô cùng, nhưng vẫn không ngừng ăn.
Không thể phủ nhận, tay nghề nấu ăn của Tạ Nghiên Lâm thật sự rất đỉnh. Mỗi món đều ngon đến mức khiến người ta không thể ngừng đũa.
Ăn đến quên cả chuyện Lâm Thời Sương.
Cho đến khi cô vừa định ăn thử miếng bánh kem thì nan tiếng bước chân vội vàng vang lên từ ngoài hành lang.
“Lâm tiểu thư, cô không thể vào ”
“Chú Tạ đã đồng ý cho tôi vào, các người ngăn tôi làm gì?”
Lâm Thời Sương hùng hổ bước vào nhà ăn. Nhìn thấy bóng dáng Cố Kim Mộng đang ngồi ăn ở bên tɾong, ánh mắt lập tức sắc bén hẳn lên.
Vừa rồi cô ta còn không tin rằng Tạ Nghiên Lâm lại đưa một cô gái về nhà. Nhưng tận mắt nhìn thấy rồi, trái tim cô ta đau như bị dao cắt.
Mà người đó lại chính là nan Cố Kim Mộng
Bàn tay Lâm Thời Sương siết chặt, móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay, cơn đau giúp cô ta tỉnh táo lại.
Cũng đúng thôi, Cố Kim Mộng bây giờ chắc chắn không muốn về nhà, nên mới tìm đến Tạ Nghiên Lâm.
Chắc chắn là cô ta tự tìm đến đây, chứ không thể nào là Tạ Nghiên Lâm chủ động mời
Nghe tiếng động, Cố Kim Mộng quay đầu lại, tɾong miệng vẫn ngậm muỗng bánh kem, vừa thấy ánh mắt giận dữ của Lâm Thời Sương, cô liền khựng lại.


⬅ Trước Tiếp ➡