⬅ Trước Tiếp ➡

Ngay khi mở miệng, bụng cô lại “rột rột” lên tiếng.
“Em...” Khuôn mặt Cố Kim Mộng đỏ bừng, nhanh chóng lấy tay che bụng, xấu hổ đến mức không dám nhìn anh.
Tạ Nghiên Lâm bật cười
“Đói rồi đúng không? Vừa hay, đồ ăn sắp xong rồi, có muốn xuống ăn không?”
“Thật ạ?” Cố Kim Mộng mắt sáng rực.
Cô đúng là đói lắm rồi. Ở nhà người khác thì không tiện tự nấu nướng, gọi đồ ăn ngoài cũng ngại, giờ có cơm sẵn thì quá tốt rồi.
Tạ Nghiên Lâm đúng là chu đáo hết phần thiên hạ.
Cô thầm hạ quyết tâm nan để cảm ơn anh, cô nhất định sẽ bảo vệ “trinh tiết” của Tạ Nghiên Lâm, tuyệt đối không để anh bị ba Khương bỏ thuốc rồi ép làm chuyện thân mật với cô
Tạ Nghiên Lâm khẽ chạm ngón tay lên trán cô, mỉm cười
“Đương nhiên được. Ở bên anh, không cần khách sáo.”
Thế là Cố Kim Mộng lon ton đi the0 anh xuống phòng ăn.
Vừa đến gần, cô đã ngửi thấy mùi thơ๓ nức mũi. Nhìn kỹ trên bàn, không chỉ có mấy món đang nghi ngút khói, mà còn có cả một chiếc bánh kem dâu tây xinh xắn.
Là... cho cô?
Tạ Nghiên Lâm kéo ghế cho cô ngồi xuống, chỉ vào chiếc bánh
“Anh còn nấu thêm một bát canh nữa, để anh mang ra. Em ăn bánh trước lót dạ nhé.”
Cố Kim Mộng nhìn chằm chằm chiếc bánh nhỏ, mắt cay xè.
Thì ra anh không chỉ nói cho có nan anh thật sự đã quay lại mua bánh kem cho cô.
Thấy Tạ Nghiên Lâm đi vào ßếp, cô lặng lẽ đi the0, rồi nhìn thấy anh gia vị vào nồi, bất ngờ hỏi
“Anh biết nấu ăn luôn ạ?”
“Anh từng học rồi. Mấy món trên bàn đều là anh làm cả đấy, còn đầu ßếp thì chuẩn bị vài món trước rồi.” Anh múc canh ra tô, bưng đặt lên bàn
“Không biết có hợp khẩu vị em không. Nếm thử xem nhé.”
Cố Kim Mộng nhìn kỹ lại những món trên bàn, phát hiện đều là những món cô thích.
Ngay cả vị bánh kem cũng đúng gu của cô.
Sự trùng hợp này khiến cô xúc động không thôi, vội nói
“Đều là món em thích. Tạ Nghiên Lâm, cảm ơn anh nhiều lắm.”
Anh gắp cho cô một miếng cá, dịu dàng nói
“Đừng khách sáo. Đói rồi thì ăn đi, nếm thử xem nào.”
Cô cũng không khách khí nữa, vừa cầm đũa lên...
Quản gia bất ngờ xuấthiện, ghé sát tai Tạ Nghiên Lâm nói nhỏ
“Thưa ngài, Lâm tiểu thư đến rồi, muốn gặp ngài.”
Dù ông nói rất nhỏ, nhưng Cố Kim Mộng vẫn nghe được.
Giờ Tạ Nghiên Lâm vẫn đang tɾong “giai đoạn hiểu lầm” với Lâm Thời Sương, hai người chưa thể nói là có tình cảm, đến gặp nhau còn chẳng mấy khi.
Anh căn bản không muốn gặp lại cô ấy.
Vậy mà hôm nay Lâm Thời Sương lại đến nan ngay lúc cô đang ở đây.
Chẳng phải đúng lúc vào tình tiết “bùng nổ cao trào” tɾong truyện gốc rồi sao?
Nữ chính đau lòng, nam chính bị hiểu lầm, còn nữ phụ thì giả vờ đáng thương để chiếm lấy lòng thương cảm từ anh.
Mà nữ phụ lúc ấy lại mặc đồ nam chính mua, ăn cơm anh nấu, đợi đến khi nữ chính đến, còn nghênh ngang như bà chủ tɾong nhà để kích thích người ta.
Mặc dù cô không có ý như thế, nhưng tình huống hiện tại... chẳng phải trùng khớp sao?
Cố Kim Mộng ngẩn người, lén nhìn Tạ Nghiên Lâm một cái.
Đang rối rắm không biết có nên tránh đi hay không thì Tạ Nghiên Lâm lại hỏi
“Sao không ăn? Không hợp khẩu vị à?”
“Không... không có.” Cô vội lắc đầụ
Thấy Tạ Nghiên Lâm dường như đang dặn gì đó với quản gia, quản gia lập tức gật đầu đi ra.
Có lẽ là cho Lâm Thời Sương vào.
Cố Kim Mộng vội vàng gắp mấy miếng cho vào bát, định ăn nhanh một chút nan lát nữa còn tránh mặt.
Vì ăn vội quá, cô bị sặc̶, ho sặcsụa


⬅ Trước Tiếp ➡