Chương 20
Cố Kim Mộng giật mình ngẩng đầu lên, bắt gặp khuôn mặt u ám của Tạ Nghiên Lâm.
Anh trước nay luôn là người bình tĩnh, tự chủ, nhưng giờ đây lại lần đầu tiên để lộ vẻ giận dữ rõ rệt – ánh mắt lạnh lẽo xen lẫn cơn tức, khiến người đối diện cảm thấy sợ hãi.
“Hội trưởng?” – Cố Kim Mộng sững sờ.
Anh ấy... đang nổi giận thật sao?
Hơn nữa, là vì điều gì?
Gương mặt Tạ Nghiên Lâm u ám đến đáng sợ, ánh mắt anh dán chặt vào tay Đoạn Tùy Phong, như thể chỉ cần thêm một chút nữa là sẽ bóp gãy cổ tay anh ta.
Nhưng khi nghe thấy giọng nói của Cố Kim Mộng, ý nghĩ trong đầu Tạ Nghiên Lâm như bùng lên mãnh liệt.
Tại sao lại phải kiềm chế?
Tại sao lại phải từng bước từng bước len vào tim cô?
Chẳng phải cứ mạnh mẽ chiếm lấy, để cô không thể rời đi, là cách tốt hơn sao?
Cô có trốn cũng được, có sợ cũng được – chỉ cần vẫn ở bên cạnh anh, thì ngày cô thích anh rồi nhất định sẽ đến.
Ít ra, sẽ tốt hơn nhiều so với việc bị những tên đàn ông không biết điều mơ tưởng.
Anh đã dẹp bỏ bao nhiêu kẻ tiếp cận cô, nhưng dẫu có đề phòng thế nào, vẫn không thể lúc nào cũng kè kè bên cạnh được.
Nhưng dù hàng ngàn ý nghĩ đen tối lướt qua trong đầu, khi đối diện với ánh mắt kinh ngạc của Cố Kim Mộng, Tạ Nghiên Lâm vẫn cố gắng kìm lại.
Anh nhìn chằm chằm Đoạn Tùy Phong, lạnh lùng hỏi
“Vừa rồi, anh định làm gì?”
Chỉ một câu hỏi nhẹ, nhưng khiến Đoạn Tùy Phong vô thức cảm thấy lạnh sống lưng.
Nhưng thấy Tạ Nghiên Lâm vẫn giữ giọng điệu bình tĩnh, anh quên cả việc cổ tay đang đau, liền đáp
“Thấy trên mặt cô ấy có vết bẩn, tôi chỉ định giúp lau đi.”
Tạ Nghiên Lâm buông tay, nhìn anh từ trên cao.
Đoạn Tùy Phong không nói dối, nhưng ý đồ thì rõ ràng không hề đơn thuần. So với gọi là “giúp”, thà nói là muốn tranh thủ cơ hội chạm vào thì đúng hơn.
Dù vậy, mọi chuyện chưa đến mức rõ ràng, lại bị anh chen ngang nên chưa thể làm lớn.
Anh mà phát tác lúc này sẽ không danh chính ngôn thuận, còn khiến Cố Kim Mộng sợ.
Cô nghe vậy thì đưa tay định lau mặt, tìm chỗ bẩn trên da.
Nhưng còn chưa kịp chạm vào, gương mặt cô đã bị người khác nhẹ nhàng nhéo một cái.
Cô mở to mắt kinh ngạc – là Tạ Nghiên Lâm, vẻ mặt anh rất thản nhiên, rút tay lại, bình tĩnh nói
“Anh lau rồi.”
Nói rồi, anh quay sang Đoạn Tùy Phong
“Xin lỗi. Vừa rồi tôi tưởng anh có ý không hay.”
“Không sao.” – Đoạn Tùy Phong nhỏ giọng, nhưng cổ tay vẫn còn âm ỉ đaụ
Tay người này mạnh thật. Rốt cuộc anh ta là gì của Cố Kim Mộng?
Cố Kim Mộng khẽ chạm vào má – nơi vừa bị Tạ Nghiên Lâm đụng vào, dường như vẫn còn lưu lại chút ấm nóng từ ngón tay anh. Trong lòng cô có chút bối rối.
Cử chỉ vừa rồi... có phải hơi thân mật quá không?
Nhưng nhìn Tạ Nghiên Lâm vẫn rất thản nhiên, có lẽ là cô nghĩ nhiều thôi.
Cô hỏi “Hội trưởng đến đây làm gì vậy ạ?”
Tạ Nghiên Lâm còn chưa kịp trả lời, một giọng nữ vui vẻ xen vào
“Nghiên Lâm? Anh cũng đến đây à?”
Cố Kim Mộng quay đầu lại – là Lâm Thời Sương, vừa làm xong hóa trang, đang bước ra ngoài.
Bộ trang phục màu xanh lơ mà Lâm Thời Sương mặc hôm nay mang vẻ trẻ trung, hoạt bát, lại không kém phần linh động. Chỉ cần nhìn tạo hình cũng đủ thấy cô ấy đang diễn nhân vật An Tiểu Lâm – một nữ chính tùy tiện nhưng cực kỳ đáng yêụ