Chương 14
nhẹ.
Dương Lạc Lạc còn định trêu tiếp thì điện thoại bỗng rung lên.
Cô ấy liếc qua, nụ cười tắt ngúm, nói phải đi lấy xe rồi bảo Diêu Như Chân đứng đợi tại chỗ.
Diêu Như Chân gật đầu đồng ý.
Chưa đợi Dương Lạc Lạc quay lại, cô đã nhìn thấy phía đối diện có chiếc xe quen mắt, là con Toyota "vừa đủ xài" đó.
Miếng bít tết thơm phức đặt ngay trước mặt ai mà chịu nổi, Diêu Như Chân hưng phấn ngó quanh một vòng, moi ra thỏi son sắp hết hạn rồi cúi xuống cửa kính xe, viết lên "Cảm ơn anh vì hơi ấm hôm đó, hẹn lần sau nhé." Còn ghi cả số điện thoại.
Tất nhiên là số của khoa tâm thần bệnh viện.
Cô còn đang hào hứng vẽ thêm mấy trái tim nhỏ xinh thì Trì Thiên Lương bỗng như hồn ma xuất hiện ngay sau lưng cô.
"Á Hù chết tôi rồi " Diêu Như Chân giật mình, tay run lên, phản ứng trước "Cậu đi đường kiểu gì mà không phát ra tiếng động luôn vậy?" Trì Thiên Lương nghiêng đầu nhìn dòng chữ trên kính "Viết thiếu rồi." "Thiếu cái gì?" "Thiếu hai chữ 'anh Lương'." Diêu Như Chân ".." Thì ra anh có nghe voice ghi âm đó Hôm nay Trì Thiên Lương mặc đồ bình thường, không đeo kính.
Anh rất cao, áo khoác dài đến đầu gối làm chân càng dài hơn, chỉ là mặt hơi tái, dưới ánh đèn càng trắng bệch.
Tóc Diêu Như Chân hơi rối, còn có hai sợi vểnh lên.
Ánh mắt Trì Thiên Lương dừng đúng ở chỗ đó "Bạn Diêu thiếu tiền lắm hả?" "Tôi cực kỳ, cực kỳ thiếu tiền, sắp phải bán thân đến nơi rồi." Diêu Như Chân không vui nói "Vẫn đang làm thêm ở tiệm trà sữa đấy.
Luật sư Trì, cậu có thể rộng lượng giảm giá cho tôi không?" Trì Thiên Lương ra chiều suy nghĩ "Cũng không phải không được." Hắt mắt Diêu Như Chân lập tức sáng lên, vẻ mặt vô cùng ngây thơ "Thật hả?" Trì Thiên Lương mỉm cười dịu dàng "Kiếp sau nhé." Diêu Như Chân vẫn giữ vẻ mặt ngây thơ trong sáng "Xấu tính ghê.
Lừa gạt một em gái thuần khiết, cậu sẽ gặp báo ứng đó." Nói xong, cô quay đầu lại, nghiến răng nghiến lợi cầm thỏi son viết thêm lên kính xe Anh Lương.
Trì Thiên Lương không ngăn, cứ thế đứng bên cạnh để cô vẽ tiếp.
Đến khi cô hậm hực vẽ trái tim thứ ba thì cuối cùng Dương Lạc Lạc cũng quay lại "Hả?
Là Trì Thiên Lương à?" "Tiểu Lạc Lạc, lâu rồi không gặp." Trì Thiên Lương trở nên nhẹ nhàng và thân thiện hơn hẳn.
"Hai người đang làm gì vậy?" "Biểu diễn nghệ thuật đường phố." "Vui ghê á " "Phải rồi, Lạc Lạc này, dạo này cậu càng ngày càng xinh đấy, hơn hẳn thời cấp ba." Anh nói với vẻ dịu dàng của một người anh trai nhìn cô bé hàng xóm.
"Cảm ơn cậụ" Dương Lạc Lạc cười khúc khích "Cậu đúng là biết nói chuyện ghê.
Cậu bạn đẹp trai, nhớ gửi lời hỏi thăm của tôi đến anh Minh Âm nhé." Diêu Như Chân nhìn Dương Lạc Lạc, rồi lại nhìn Trì Thiên Lương, cảm thấy có gì đó sai sai nhưng trong thời gian ngắn lại không nghĩ ra được là sai chỗ nào.
"Tôi chỉ nói sự thật thôi mà." Trì Thiên Lương chớp chớp mắt.
"Nghe Minh Âm nói, cậu và Lâm Ngọc Phong đã định ngày cưới rồi, mọi chuyện đều ổn chứ?" "Ổn mà ổn mà, toàn là nhóc mập lo thôi." Họ trò chuyện thêm mấy câu, Dương Lạc Lạc cười tít cả mắt.
Mãi đến lúc sực nhớ xe vẫn còn đậu bên kia đường thì cô ấy mới vội cáo lui "Diêu Như Chân, xe tớ bên kia kìa, tớ vào trước đợi nhé, hai người cứ từ từ nói chuyện " Đến khi Diêu Như