⬅ Trước Tiếp ➡

cô lại dám đá vào tấm sắt này.
"Chuyện đến nước này, tiền thì không có, tớ chỉ có mạng để xanh chín thôi." Diêu Như Chân khí thế hừng hực đáp.
Cô đã dành cả đêm để tìm tin tức cắt ghép, chỉ vào đôi mắt thâm quầng "Mỹ phẩm, đồ skincare, váy chưa mặc..
Xem cậu ta muốn món nào." Chỉ cần anh đừng khiếu nại cửa hàng của Bách Mỹ thì cái gì cũng dễ nói.
Tạ Lãng Hào "Tôi thấy Trì Thiên Lương chưa đến mức đó đâụ" "Hay thử dùng mỹ nhân kế?" Dương Lạc Lạc đề xuất.
"Thôi, mỹ nhân kế vô ích thôi.
Hồi cấp ba cậu ấy cũng coi như là hoa khôi rồi, Trì Thiên Lương mà có ý thì đã có từ đời nào." Tạ Lãng Hào bụm miệng, ra vẻ bà tám chính hiệu "Ái chà..
Cậu ấm nhà luật sư, dáng dấp bảnh bao thật " Diêu Như Chân đập bàn đứng dậy "Tạ Lãng Hào Cậu nói cái gì đó, cái tên ăn bám này " "Sao nào?
Giỏi thì cậu cũng kiếm đại gia nuôi đi " Tạ Lãng Hào vênh váo "Cậu có không?
Không có " Dương Lạc Lạc cười đến mức không ngậm được miệng.
Ba người họ từ thời cấp ba đã là nhóm "ba nhóc ác" Một đứa học lực lẹt đẹt, một đứa đầu têu trốn học, một đứa yêu đương sớm rồi chia tay gây chấn động cả trường, tính cách hợp nhau cực kỳ.
Lúc này điện thoại Diêu Như Chân rung lên, là Trì Thiên Lương.
Ba người tạm thời đình chiến, cùng nhau cúi đầu nhìn.
Trì Thiên Lương gửi một tập tin, liệt kê các khoản bồi thường cực kỳ chi tiết Nửa ngày lương do nghỉ bệnh, tiền tổn thất tinh thần, cả tiền xăng đi khám bệnh.
"Sao cậu ta không đi cướp luôn đi?" Diêu Như Chân giận dữ nói.
"Phong cách giới tài phiệt đó." Dương Lạc Lạc trầm trồ.
"Cậu ta là luật sư nòi." Tạ Lãng Hào nói.
"Thật sự hết cách rồi sao?" Diêu Như Chân không cam lòng.
"Mỹ nhân kế." Dương Lạc Lạc đẩy điện thoại tới "Thử xem." Tạ Lãng Hào giơ tay làm động tác cổ vũ.
Diêu Như Chân hít thở sâu để chuẩn bị tâm lý, sau đó dùng giọng nũng nịu ghi âm "Đừng như vậy mà..
Anh thật sự muốn tính toán với em sao?
Anh Lương ơi.." Sau đó mặt không cảm xúc đặt điện thoại xuống.
Tạ Lãng Hào không chịu nổi bật cười ra tiếng.
"Đừng chửi, tớ đã cố hết sức rồi." Diêu Như Chân nghiến răng.
"Tớ cho cậu mượn 500, hơn thì chịụ" Tạ Lãng Hào nói "Xe tớ đang đi sửa, hôm nay phải quá giang xe của Lạc Lạc." "Phú bà đâu rồi?" Diêu Như Chân hỏi.
"Phương Mỹ Đình chưa cho cậu ấy tiền tiêu vặt." Dương Lạc Lạc giải thích.
Diêu Như Chân lườm anh ấy với ánh mắt khinh bỉ.
Còn chưa kịp gả vào hào môn mà Tạ Lãng Hào đã vội nói phải về nấu cơm cho chị đại rồi chuồn nhanh như chớp.
Vừa quay lưng, anh ấy còn ngẩng cao đầu giơ ngón giữa không thèm ngoái lại, làm hai cô gái đứng đó cười ngặt nghẽo.
Đến lúc tính tiền rồi rời khỏi quán thì Dương Lạc Lạc mới thôi cười, đôi mắt lấp lánh nhìn Diêu Như Chân.
"Chà, Tạ Lãng Hào chạy nhanh thật đấy." Diêu Như Chân nói.
"Ngày mai cậu ấy có việc mà, mai cậu cũng phải đến quán trà sữa đúng không?" "Ờ, đúng rồi." "Diêu Như Chân." "Nhìn gì thế?" Diêu Như Chân vòng tay ôm vai cô ấy.
"Sao cậu lại tự tìm rắc rối mà dây vào Trì Thiên Lương vậy hả?" Dương Lạc Lạc cười để lộ chiếc răng khểnh dễ thương.
Cho thuốc xổ xong thì xin lỗi đàng hoàng là xong chuyện, cô còn lên Instagram cà khịa người ta làm gì.
"Làm sao tớ biết được chứ." Diêu Như Chân hừ


⬅ Trước Tiếp ➡