⬅ Trước Tiếp ➡
Không qua bao lâu điện thoại trên tay lại kêu lên một lần nữa, Giang Thư Huyền dập điếu thuốc bỏ vào trong gạt thủy tinh, anh cầm điện thoại lên nhìn, là cậu ba nhà họ Ân, Ân Thiệu Nguyên.
 
“Anh Giang, em còn tưởng rằng anh đã đến Đế Đô rồi, thảo nào mấy lần em gọi điện cho anh, bọn họ đều nói anh vẫn chưa về.” Ân Thiệu Nguyên là người không có quy cũ, nhưng lúc nói chuyện với Giang Thư Huyền anh ta còn lễ phép hơn khi nói chuyện với ông cụ của nhà bọn họ ba phần.
 
Anh và Ân Thiệu Nguyên là bạn đại học, nói về quá trình gặp gỡ thì thật sự có chút kịch tính.
 
Ân Thiệu Nguyên là một kẻ ngang ngược đi ngang qua thành phố N, anh ta đã quen thói kiêu ngạo, khi đến thành phố anh ta không kiềm chế lại bản thân, đụng phải đám con nhà giàu, khi đó anh ta còn trẻ tưởng rằng với thân phận của mình sẽ không ai động đến anh ta, nhưng đêm xuống lại bị người cầm dao đâm bị thương trong một con hẻm cũ, cũng may là Giang Thư Huyền đi ngang qua ra tay cứu anh ta khỏi rắc rối.
 
Quan trọng hơn là đám con nhà giàu ngày thường tụ lại thành một đám, nhìn thấy Giang Thư Huyền lại như chuột gặp mèo, bộ dạng gọi dạ bảo vâng quả thực là thấp như hạt bụi.
 
Vì vậy Ân Thiệu Nguyên rất tôn kính Giang Thư Huyền.
 
Còn có cảnh một người quét sạch mười mấy tên giang hồ, khiến anh ta trở thành một tên hâm mộ não tàn, đương nhiên ông nội của anh ta cho rằng anh ta may mắn lắm mới có thể kết bạn với Giang Thư Huyền.
 
“Điều tra được Cố Trạch chưa?”
 
Giọng nói lãnh nhạt này khiến cho Ân Thiệu Nguyên nghẹn họng một chút: “Được, thành thật mà nói thì thật ra cũng không cần dùng hết sức điều tra, sống ở trang viên Sơn Hà là Cố Trạch, em vừa nghe liền biết là nhà nào, chỉ là vẫn tìm người tìm tài liệu cặn kẽ cho anh, đã gửi qua email cho anh rồi, anh kiểm tra thử. Chỉ là một dòng họ nhỏ bé mà thôi, nếu bọn họ đắc tội với anh, chỉ cần anh nói em sẽ có một trăm cách làm khó bọn họ… ”
 
“Cảm ơn.”
 
“Đừng, làm việc cho ngài là vinh hạnh của tiểu nhân, nào dám… ”
 
Giang Thư Huyền không đợi anh ta nói xong liền  cúp điện thoại, nhấc chân đi lên lầu.
 
Từng bước từng bước, rất vững.
 
Trước tiên anh mở email Ân Thiệu Nguyên gửi đến, vốn muốn mở ra xem một chút, lại vô tình lướt qua phần tài liệu vốn đã biến mất trên bàn, đồng tử anh hơi co rụt lại.
1: Lớp mười hai
Kỳ nghỉ ngày mồng một tháng năm đã qua, ngày thứ hai là ngày đi học, Cố Khê Kiều nhìn mình trong gương mặc bộ đồng phục học sinh màu xanh trắng rộng thùng thình, tóc buộc đuôi ngựa, cười hiện ra lúm đồng tiền, mặt mày trẻ con, trông giống như một học sinh trung học bình thường.
 Cô nheo mắt, hít một hơi thật sâu rồi mở cửa đi ra ngoài.
 Cô và Cố Tích Cẩn đang học lớp 12 của trường Nhất Trung thành phố N. Điểm khác biệt là Cố Tích Cẩn học lớp tên lửa[1] của trường Nhất Trung, còn Cố Khê Kiều học lớp song song[2].
[1] lớp tên lửa: Lớp tên lửa , theo thuật ngữ Internet, dùng để chỉ một lớp bao gồm những học sinh có điểm số cao nhất trường và thường có nhiều bài tập về nhà hơn các lớp khác.
[2] lớp song song: là một lớp trung bình trong trường, trong lớp này đa số là học sinh ưu tú, nhưng cũng có một số học sinh điểm trung bình trở xuống. Ban
 Các lớp ở trường trung học ngày nay chẳng qua là ý của mấy người, tính từ trên xuống dưới, lớp tên lửa, lớp thực nghiệm, lớp phổ thông, lớp song song, lớp song song đều kém xa các lớp trước về giáo viên và học sinh. Đặc biệt là lớp tên lửa, hầu như tất cả học sinh giỏi nhất thành phố đều học lớp này, từ đó có thể biết hàm kim lượng[3].
[3] hàm kim lượng: Mô tả chất lượng bên trong của một cái gì đó.
 Hầu như tất cả những người bước ra từ lớp tên lửa đều vào các trường đại học trọng điểm.
 Lớp học song là đối tượng mà lãnh đạo nhà trường đã bỏ quên.
 Kỳ thi tuyển sinh đại học sắp đến, chỉ còn một tháng nữa, cả lớp ai cũng đang cố gắng lấp đầy những khoảng trống, học sinh mới thì luôn cúi đầu, không nhìn rõ mặt, cũng không thích nói chuyện, bọn họ cũng không có chú ý nhiều.
 Chỉ là thỉnh thoảng nhìn thoáng qua, dù sao toàn trường người có thể ăn mặc đồng phục học sinh đẹp như vậy cũng không có bao nhiêu, đúng không?
 Không trang điểm cũng xinh đẹp như vậy, chẳng trách luôn có người lớp khác lảng vảng đến bên cửa sổ nhìn vào lớp.
 【Hệ thống đo lường Tiêu Vân là người ngay thẳng, có muốn thêm vào danh sách bạn bè không? 】 Hệ thống đột nhiên nghiêm túc nói.
 Nghe vậy, Cố Khê Kiều liếc nhìn Tiêu Vân đang phát bài toán, đây là bạn cùng bàn của cô và cũng là đại diện môn toán, kiếp trước cô với Tiêu Vân cũng không giao nhau gò, cô chỉ nghe nói Tiêu Vân thi trượt đại học, hình như tiến vào ngành giải trí, khi đó chuyện trong lớp có một đại minh tinh Cố Khê Kiều vẫn có nghe thấy.
 “Không cần.” Cô từ chối.
⬅ Trước Tiếp ➡