⬅ Trước Tiếp ➡
Còn nghĩ mình là ai chứ!
 
Nhưng chợt nghĩ đến lời của Cố Khê Kiều, sắc mặt dì ta liền thay đổi.
 
Đầu năm nay, người giúp việc đều dựa vào sắc mặt của chủ để sống, dù sao thì người làm chủ của Cố Trạch vẫn là ông cụ Cố, Tô Uyển Nhi tạm thời vẫn chưa có năng lực kiểm soát ở đây. Cố Khê Kiều do ông cụ Cố đích thân mang về, mặc dù bà ta không thích nhưng cô vẫn là người của nhà họ Cố, Cô chủ nhà họ Cố được ông cụ Cố công nhận cũng không phải là người mà một người giúp việc như dì ta có thể so sánh được, vả lại ông cụ Cố vẫn luôn coi trọng huyết thống, không thể không quản lý Cố Khê Kiều.
 
Sau khi người giúp việc suy nghĩ rõ ràng, trên mặt dì ta mất hết máu, trong lòng cũng sợ hãi một hồi.
 
Mấy ngày này bị bà chủ cố ý dẫn sai lệch, nếu không phải Cô chủ không được yêu thương, thì đám người giúp việc không quan trọng như bọn họ cũng không dám trêu chọc.
 
- Trò Chuyện (2).
 
Dì ta nhìn cánh cửa bị đóng lại, suy nghĩ trong lòng, cô hai này cũng không ngu xuẩn như lời đồn đại, chẳng lẽ cô thật sự giấu dốt sao? Nếu thật sự là như vậy thì mưu tính thật đúng là ghê gớm. Những chuyện ở nhà giàu, người giúp việc nhìn thấy rất nhiều, không ngừng rẽ mười mấy khúc ngoặt dì ta cũng có thể biết được, lúc này nghĩ kĩ lại dì ta rùng mình một cái, cũng không dám chọc đến Cố Khê Kiều nữa.
 
Dì ta tê dại cụp đuôi lại trở về phòng của người giúp việc.
 
Cố Khê Kiều lấy ra đồng phục học sinh phải mặc cho ngày mai, thu dọn xong sách vở, đợi tất cả đều gọn gàng ngăn nắp, lúc này mới an tĩnh nằm trên giường.
 
Con chó nằm ở dưới giường của cô.
 
Ánh sáng yếu ớt xuyên thấu vào khe hở của rèm cửa sổ, cô mở to hai mắt, trong lòng lại không yên tĩnh, một chút buồn ngủ cũng không có, cô trở mình qua lại, dứt khoát ngồi dậy móc ra điện thoại trong ngăn kéo, cô từ từ mở ra, dừng lại khi lướt đến phần mềm tài chính và kinh tế.
 
Với cô thì kiếm tiền không khó, điều khiến cô rầu rĩ là phải làm gì trước tiên?
 
Cổ phiếu? Giao hàng? Hay là hàng có sẵn?
 
Đương nhiên từ khi bắt đầu cô không có ý định tranh quyền thừa kế với Cố Tích Cẩn, một chút tài sản của nhà họ Cố cô thật sự không để trong lòng, thay vì chờ đợi sự thương hại của người nhà họ Cố, còn không thực tế bằng nuôi một con chó.
 
Càng đừng nói đến kiếp trước là một tay cô nâng nhà họ Cố dậy, kiếp này không có cô, ngược lại không biết nhà họ Cố sẽ lấy ai ra kiểm soát nơi này.
 
Hệ thống phân tích cảm xúc của cô, lại bắt đầu được nước: [ Đã bảo cô làm nhiều nhiệm vụ, để cho hệ thống thăng cấp, trở thành phú bà không còn là giấc mơ nữa! ]
 
Nhướng mày: “A, nói giống như làm cùng cậu đẻ ra tiền ấy?”
 
[ … Vậy thì cô dự định làm gì! ]
 
“Tôi tự có tính toán.”
 
Ký chủ không dễ lừa, hệ thống không nói nữa, ngồi xổm trong góc nhỏ vẽ một vòng.
 
Màn hình điện thoại di động tối xuống đột nhiên sáng trở lại, Cố Khê Kiều híp mắt nhìn, phát hiện là tin nhắn của Giang Thư Huyền gửi đến.
 
Anh Giang: Em có tiện nghe điện thoại không?
 
Cố Khê Kiều từ trên giường nhảy cẫng lên, cô nhìn lại nhiều lần, phát hiện bản thân không nhìn nhầm, sau đó mang dép lê đi đến bên cửa sổ, cô đẩy rèm cửa sổ, chần chờ một chút sau đó mỉm cười nhấn xuống phần màu xanh trên điện thoại.
 
Vang lên một tiếng liền bắt máy.
 
Giọng nói trầm thấp từ điện thoại truyền đến, rất có sức hút, giọng nói lạnh lùng cố tình đè xuống, mặc dù không có nhiều dịu dàng nhưng có thể khiến cho Cố Khê Kiều an lòng rất nhiều, cô cúp điện thoại đứng bên cạnh cửa sổ một lát, khi cô nằm vật xuống giường ngủ một lần nữa liền ngủ rất nhanh.
 
Trong biệt thự bên kia, Giang Thư Huyền nhàn nhã đứng ở bên cửa sổ, ánh sáng yếu ớt chiếu lên người anh, đổ xuống ánh sáng trắng bạc, vẻ yên tĩnh có một không hai.
 
Trên tay anh còn cầm một điếu thuốc vẫn chưa cháy hết, ánh lửa sáng đặc biệt rõ trong màn đêm.
 
⬅ Trước Tiếp ➡