Chương 17
sườn xám xanh sẫm có hoạ tiết bảo tướng làm từ gấm cổ, cổ đeo một sợi dây chuyền phỉ thuý, viên nào ra viên nấy, tròn trịa sáng bóng, màu sắc rõ nét.
Bên cạnh bà có một người phụ nữ, mỏ nhọn mặt hóp, trông tầm 40 tuổi.
Sô pha nhung đỏ thẫm đặt quanh bàn trà làm bằng gỗ đàn, mặt bàn đầy ảnh chụp, màu sắc sặc sỡ, bên dưới góc phải còn đóng một con dấu hình tròn, vừa nhìn là biết sản phẩm đến từ tiệm chụp ảnh Gevensky.
Đó là tiệm chụp ảnh người Nga trắng tốt nhất ở Thượng Hải, giá cao chót vót, không phải danh môn khuê tú thì hoàn toàn không có tiền chụp.
Dưới tấm ảnh viết tên tuổi của cô gái, nhìn từ xa giống như đoá hoa phù dung nở rộ ngày hè, từng cánh hoa e ấp bên nhau xinh đẹp động lòng người.
Bà cụ thấy Lâm Cẩn, nụ cười trên mặt càng sâu hơn, vẫy tay với cô một cái, Lâm Cẩn đi qua, ngoan ngoãn ngồi cạnh bà cụ.
"Mộc Mộc, bao lâu rồi con không tới thăm bà?" Bà cụ kéo tay Lâm Cẩn trách móc.
Lâm Cẩn cười xoà, chỉ nói là hiệu thuốc bán đắt quá.
Thật ra cô rất nể phục bà cụ, luôn có cảm giác bà có phong thái của Giả Mẫu trong "Hồng Lâu Mộng".
6 năm trước, cha mẹ, anh cả của Giản Khê và Giản Băng không may gặp nạn trên chuyến bay đến Washington.
Nỗi đau mất đi con trai duy nhất và cháu nội cả nếu đặt lên bà cụ nhà khác thì sẽ trở thành vết thương sâu không thể chịu đựng nổi.
Bà cụ Giản lại chống chịu được, phong thái này cũng giống như Giả Mẫu, cho dù con cháu có thế nào thì cũng phải tận hưởng, sống cho cuộc đời mình trước tiên.
Người phụ nữ kia thấy bà cụ thân thiết với Lâm Cẩn như thế thì lập tức hiểu ra "Ôi chao, tôi đường đột quá, thì ra cụ đã có người hợp ý mình trước rồi." Nói xong lại cười khéo với Lâm Cẩn "Cô gái mà cụ chọn đương nhiên là người tốt nhất bến Thượng Hải rồi." Bà cụ Giản tiếp lời "Đương nhiên Mộc Mộc của chúng tôi là giỏi nhất rồi, tôi còn thương nó hơn cả Giản Băng đấy." Giản Băng ngoan ngoãn ngồi gọt vỏ táo trên sô pha nghe thế thì ngước mắt giận dỗi "Bà nội bất công quá." Bà cụ rất thích Lâm Cẩn, nhất là gương mặt tròn trịa phúc hậu của cô, lúc cười rộ lên còn có lúm đồng tiền, ngọt thấm lòng người.
Với gia tộc kinh doanh như họ, lấy một cô gái có tướng mặt vượng phu thì mới giữ tiền được, huống hồ gì cháu trai của mình cũng thích người ta.
Bà không thèm diễn vở bà già hồ đồ đánh uyên ương đâụ Người phụ nữ kia đã xếp ảnh lại, xoay người về phía Lâm Cẩn nói chuyện, trong lời nói toàn mang cảm giác bắt chuyện làm thân với nữ chủ nhân tương lai của nhà họ Giản.
Trong nhà ăn, đèn chùm bằng thuỷ tinh chiếu chói mắt, thức ăn phong phú, Lâm Cẩn ăn mà sợ hãi không thôi, sợ Giản Khê về nhà, không biết vì sao gần đây cô hơi sợ gặp anh ấy.
Giản Băng nhìn dáng vẻ mất hồn mất vía của Lâm Cẩn, trêu ghẹo "Giản Khê mới nhờ người ta gọi về, nói là có việc xã giao, 8 9 giờ tối mới về đến nhà.
Nếu nó biết sáng nay cậu qua nhà ăn cơm thì chắc chắn sẽ tiếc đứt ruột cho coi." Gò má Lâm Cẩn hiện ý cười, lặng lẽ thở phào, gắp cá quế chiên xù mà cô thích ăn nhất, chua chua ngọt ngọt.
Có điều sau chua ngọt thì chỉ còn chua, vì bà cụ nói hai tháng nữa Lâm Cẩn phải tham gia tiệc hoa cúc do