Chương 16
vẫn hơi sợ Lục Tự, bởi vì thằng nhãi này ra tay vô cùng tàn nhẫn, có thể đánh một người sống sờ sờ thành sống dở chết dở.
Nhưng bây giờ chỉ có một mình nó, người ta nói hai đánh một không chột cũng què, đương nhiên là phải có thù tất báo rồi.
"Con ranh.
Còn nói không lừa tao à Hai đứa lưu manh gái điếm bọn mày, hôm nay ông nội tiễn bọn mày xuống dưới làm vợ chồng." Tên mặt sẹo vung tay, mấy tên xã hội đen đằng sau lao lên bao vây họ.
"Chuyện này không liên quan tới cô ấy, để cô ấy đi đi." Mưa dần nặng hạt, giọng nói của Lục Tự lại rõ ràng đến khó tin trong màn mưa phấp phới.
Anh che chắn Lâm Cẩn ở sau, đôi mắt đen lạnh lẽo nhìn tên mặt sẹo.
Lâm Cẩn thật sự rất hận tên trai lạ này, nếu cho cô chọn lại, chắc chắn cô sẽ không cứu anh.
Lòng tốt của cô đổi lại việc bị anh cướp đi nụ hôn đầu, kết cục của cô chỉ đẹp hơn ông Đông Quách một chút thôi đấy.
Nhưng vì sao anh lại muốn cứu mình?
Rõ ràng đêm đó, trước khi đi, anh còn thấp giọng cảnh cáo bên tai cô rằng "Sau này không được tốt bụng như vậy nữa " Tên đầu đường xó chợ như anh, chẳng phải nên trốn một bên lấy oán trả ơn mà chế giễu cô một trận sao?
"Mày dám chạm vào cô ấy thử xem " Sắc mặt Lục Tự lạnh lẽo, trong mắt đầy sát khí khát máụ Tên mặt sẹo nghiêng người, đếm số anh em gã mang đến, tính cả gã nữa là có tổng cộng chín người.
Gã cười to khoe bộ răng ố vàng "Trước khi chết còn muốn đóng vai anh hùng à Được, ông nội chiều con.
Tao chơi con đĩ này xong rồi hoá vàng xuống cho mày." Lục Tự nắm chặt bàn tay Lâm Cẩn, tay phải mò lấy vũ khí nhét sau người.
Đột nhiên, ánh đèn xe mãnh liệt chiếu đến, làm bọn họ vô thức nheo mắt lại.
Người đàn ông trung niên mặc áo dài màu đen, đứng che ô bên cửa kính, khom lưng chờ đợi.
Một đôi chân thon thả mang giày xăng đan sơn mài lộ ra khỏi ô tô, người phụ nữ mặc một chiếc sườn xám hoa tuyết điểm bạc màu đỏ, tóc búi xoắn ốc, phía sau có vài lọn tóc xoăn.
Nếu không phải trên ngón tay có đeo nhẫn kim cương thì cứ tưởng là thiếu nữ ngây thơ rồi.
Giản Băng nhìn Lâm Cẩn, tít mắt gọi "Mộc Mộc " Không đợi Lâm Cẩn phản ứng lại, người đàn ông trung niên mặc áo dài đã chửi ầm lên với đám xã hội đen kia "Bọn mày muốn chết à?
Bọn mày thuộc phe nào?" Tên mặt sẹo nhờ đèn xe chói mắt kia mà thấy rõ biển số xe, ngũ quý 8, làm gã sợ tới mức hồn phi phách tán, chạy vãi ra quần.
Lục Tự liếc nhìn người phụ nữ kia một cái rồi chậm rãi buông tay Lâm Cẩn ra, biến mất trong màn mưa dai dẳng.
Nhà lớn nhà họ Giản toạ lạc trên đường Seymour, vườn hoa phủ đầy màu xanh rực rỡ, giữa bể nước còn có pho tượng nữ thần Psyche đứng sừng sững.
Con đường mòn rải đầy sỏi, từ xa đã trông thấy một toà nhà cao ba tầng phong cách tân cổ điển, dây leo xanh mướt phủ kín mấy cây cột ionic, đẹp đẽ mà đầy sức sống.
Nhìn ra xa hơn là toà nhà dành cho gần trăm người hầu sinh sống.
Mỗi lần Lâm Cẩn tới đây, cô đều cảm thấy nơi này to khủng bố.
Cô đi theo Giản Băng băng qua nền đá cẩm thạch trắng đen đan xen, tiến vào một phòng khách lộng lẫy như cung điện.
Bà cụ nhà họ Giản tóc bạc phơ, mặc một bộ