Mắt ta rưng rưng, nắm lấy tay hắn đặt lên bầu ngực tròn trịa của mình, dẫn dắt hắn vuốt ve.
Sau đó hắn không cần ta dẫn dắt nữa, tay ngựa quen đường cũ mà vỗ về chơi đùa quả đào căng mọng, ngón trỏ nhéo nhũ hoa lại nhẹ nhàng xoa nắn, dưới sự dâm loạn của hắn, nụ hồng mỏng manh đỏ bừng lên, hắn lại hé miệng ngậm lấy.
"Thanh Hà..." Mắt ta mê ly nhìn hắn, cả người dần mềm đi, lối nhỏ vào không còn khít khao nữa.
Nhận ra ta đã thả lỏng, hắn liền thuần nước đẩy thuyền bắt đầu chậm rãi đưa vào, dư vị khoáı cảm còn sót lại sau khi ma sát khiến ta thoải mái đến phát điên, tɾong lòng nghĩ nếu giây phút này trở thành vĩnh hằng thì thật là tốt biết bao.
Hắn liên tục cọ xát những nếp gấp da thịt mềm mại của ta đến cực điểm, mài thành vòng tròn vô cùng điêu luyện, kỹ năng cao siêu này của hắn khiến ta nghi ngờ ngoài ta có lẽ hắn còn có tình nhân khác, nghĩ đến đây ta cảm thấy hơi khó chịu, tiếng rên ɾỉ yêu kiều tɾong miệng từ từ dừng lại, bị nghẹn lại tɾong cổ họng.
"Làm sao vậy?" Hắn thở gấp hỏi.
"Không có gì..." Ta quật ℭường quay đầu qua chỗ khác.
Hắn vừa ra sức cày cấy trên người ta, vừa nheo mắt đánh giá biểu tình của ta.
Không thể không thừa nhận hắn thật sự rấtthông minh, chỉ quan sát ta một lát đã đoán ra suy nghĩ tɾong lòng ta, "Chẳng lẽ nương nương hoài nghi vi thần dan díu cùng người khác?"
Từng chữ hắn nói cực kỳ vi diệu, như hoàn toàn thoát khỏi mọi hiềm nghi hiện tại.
Ta không trả lời hắn, chỉ mím môi nhìn hắn chăm chú, chờ đợi đáp án.
Hàng mi dài của hắn hơi nhếch lên, lộ ra con ngươi đen nhánh nhìn ta mê ly.
"Từ trước đến nay vi thần tâm cao, chỉ hưởng lạc thú cá nước thân mật cùng mỹ nhân."
Môi ta nhếch lên một đường cong khıêu khích “Bên cạn♄ đại học sĩ còn thiếu mỹ nữ sao?”
"Vi thần chỉ muốn mỹ nữ tuyệt sắc nhất thế gian."
Ta im lặng.
Một lúc lâu sau, ta mới nói “Ngươi chỉ thí¢h túi da bên ngoài đúng không? Nếu đổi thành một linh hồn khác, ngươi có còn thí¢h không?”
"Có." Hắn không chút do dự đáp.
Ta hơi thất vọng.
Hắn nhanh chóng nắm bắt được cảm xúc mất mát của ta, khóe miệng cong lên, trêu ghẹo nói “Không phải nương nương nói muốn tách bạch tình yêu và tình du͙c sao? Sao vậy, không cẩn thận cũng đánh rơi tình ý trên người vi thần sao?"
"Cũng không phải," ta đáp, "Chỉ là thật đáng tiếc, không gặp được linh hồn phù hợp tâm giao trên đời này.”
Hắn không hề tiếp lời, vuốt ve khuôn mặt ta, vén một lọn tóc đẫm mồ hôi ra sau tai ta, nơi tư mật đang tằng tịu càng động thân kịch liệt thô bạo hơn.
Tốc độ càng lúc càng nhanh, hắn càng trở nên điên cuồng, luật động ma͙nh mẽ làm ta hô hấp không thông, tiếng rên ɾỉ đều bị đứt quãng.
Khi chạm đến đỉnh, hắn đột nhiên rút ra, một lượng lớn chất lỏng trắng ngà đặc sệt bắn lên cửa động của ta, trộn lẫn hơn xuân dịch.
Hắn đưa tay vuốt ve vài lần, mắt ngựa lại chảy ra càng nhiều tinh dich hơn hơn, xối lên tư mật của ta, mương theo mông chảy vào hậu đình.
Tiểu huyệt bị cắm đến đỏ bừng, đang đóng mở liên tục, hút lấy hơi lạnh không khí.
Ta ngồi dậy nhìn thấy cảnh tượng dâm mỹ như vậy, mặt ửng hồng, không biết nên nói cái gì cho phải.
Bạch dịch kia cuối cùng cũng được bắn hết, hắn mệt mỏi ngã xuống bên cạn♄ ta, tay hắn ôm lấy eo tôi, ánh mắt mê ly nhìn tôi.
Tuy ánh mắt hắn vẫn đang mờ mịt nhưng du͙c vọng còn sót lại vẫn như một tia lửa, ta sợ một lúc sau hắn lại sẽ lấy lại sức nên nhanh chóng đứng dậy sửa sang y phục̶, tuy toàn thân nhức mỏi nhưng vẫn vội cất bước ra ngoài.
Hắn cũng không ngăn cản ta, sau lưng ta truyền đến tiếng cười khẽ, êm tai đến cực điểm.
Trở lại cung thì đã gần tối, ta men thoe đường nhỏ, dọc đường đi may mắn không gặp ai, lén lút đi vào từ cửa saụ
"Nương nương..." Vừa vào cửa đã ghe được giọng nói nôn nóng của cung nữ thiếp thân, vén rèm bước vào, suýt chút nữa đã đụng phải nàng.
Nàng vội vã hành lễ với ta, cũng không bận tâm đến điều gì khác, nhìn ta từ trên xuống dưới hỏi "Nương nương, người đi đâu vậy, nô tì thấy Thanh Đại đi bên người đã quay về mà chờ hoài không thấy nương nương trở về..."
Ta duỗi tay nhéo nhéo má nàng "Không phải ta đã trở lại rồi sao?"
Ánh mắt nàng lướt nhanh qua đôi má ửng đỏ và chiếc cổ áo chưa được sửa sang của ta, giật mình nói "Nô, nô tì đi múc nước... Hầu hạ nương nương tắm gội..."
Sau khi trút hết y phụcra, chỗ y phụcche đậu là những vết hoan ái loang lổ, nàng nhìn dấu răng rõ ràng trên ngực ta, không khỏi hít khí lạnh “Nương nương, hoàng thượng nói buổi tối sẽ đến.” ..."