⬅ Trước Tiếp ➡
Ta nháy mắt, "Không sao đâu, đến lúc đó ta chỉ cần nói mình đang miễn phong hàn, hắn sẽ không cưỡng bách ta."
Nàng không nói nữa, đỡ ta vào bồn nước nóng đang bốc khói, sau khi ta ngồi xuống thì cẩn thận xoa bóp sống lưng cứng đờ của ta.
"Đúng rồi, vài ngày nữa sẽ là Vạn Thọ Tiết, sanh thần hoàng thượng, em nghĩ ta nên tặng gì cho ổn?" Ta hỏi.
"Dạ... Tặng bức họa như mọi năm được không ạ?"
Ta gật đầu, "Ừm, ta cũng nghĩ vậy."
Nàng nghe xong, bất đắc dĩ cười nói “Mỗi năm vào sanh thần hoàng thượng, nương nương ở các cung đều vắt óc nghĩ xem nên tặng gì cho hoàng thượng, nương nương nhà ta lại chỉ gửi đại một bức họa cho có… "
Ta nghĩ lại đúng là như vậy, quay lại mỉm cười với nàng "A Hoán, em nói có phải ta hơi cậy sủng mà kiêu không?"
Nàng nhìn ta chằm chằm, hé miệng nhưng không nói gì, một lúc sau mới lẩm bẩm "... Nương nương, người nên cười nhiều hơn, như vậy mới có thể nhận được càng nhiều ân sủng."
Ta hơi nhướng mày, thấy nàng vẫn đang nhìn chằm chằm vào mình, không khỏi gõ vào đầu nàng ấy một cái, "Nhìn cái gì đó, a Hoán, chẳng lẽ em đoạn tụ chi phích ?"
đoạn tụ chi phích Cụm từ cổ chỉ nam/nữ thích người đồng giới.
"A, không có không có không có " Nàng vội vàng quay đầu đi, hoảng hốt, mặt đỏ lên giống như tôm luộc.
Ta cười lớn, đùa giỡn hất nước trong bồn vào mặt nàng, nàng bắt đầu la hét thất thanh, trốn tránh đánh đổ chiếc chậu đồng có cánh hoa trên bàn.
Đang vui đùa thì nghe thấy tiếng cửa cọt kẹt, một cung nữ bước vào, rũ mi nói "Ngu phi nương nương, hôm nay hoàng thượng đến chỗ Đồng giai quý nhân, dặn người nghỉ sớm một chút."
Sắc mặt tôi trở lại nghiêm túc, gật đầu “Ừ, ta đã biết.”
A Hoán bên cạnh chỉnh lại y phục, liếc nhìn cung nữ kia, chờ nàng ta rời đi mới lặng lẽ đến gần ta “Hoàng Thượng đến chỗ Đồng giai quý nhân đó làm gì? Nô tì nghe nói trong ba tháng đầu mang thai không thể viêm phòng, có đi cũng có làm được gì đâu?"
Ta liếc nàng một cái "Không thể phụng bồi thê tử đang mang thai sao?"
"Được thôi..." Nàng cười khúc khích.
Vài ngày sau, ta nhận lời mời đến cung của Ý phi, khi đến đó mới biết ngoài ta ra, còn có rất nhiều phi tần khác cũng được mời.
Sau khi ngồi xuống, một giọng nói trong trẻo xa lạ của một nữ tử thu hút sự chú ý của ta, vừa ngẩng đầu lên đã thấy một thiếu nữ nép mình bên cạnh Đồng giai quý nhân, môi đỏ răng trắng, yêu kiều lả lướt.
Nghĩ lại thì đây chắc là vị muội muội của Đồng giai quý nhân.
Hình như nàng ta cũng đang đánh giá ta, thỉnh thoảng lại liếc nhìn ta, một lần vô tình thấy ta mỉm cười với mình, nàng vội quay mặt đi, không nhìn ta nữa.
Ý phi ngồi ở ghế chủ vị, trước tiên giải thích với mọi người hoàng hậu không khỏe, nàng thay mặt hoàng hầu mời chư vị tỷ muội đến họp mặt, sau đó bắt đầu thương nghị về tổ chức Tiết Vạn Thọ.
Tôi lơ đãng nghe, liên tục thất thần.
Các nàng bàn chuyện thật giỏi, thao thao bất tuyệt không dứt, khi ta sắp chìm vào ngủ gật thì chợt nghe thất tên "Cao Thanh Hà", giật mình tỉnh táo lại.
“Cao đại nhân tuấn mỹ tài cao, tuổi còn trẻ đã có chỗ đứng trong triều đình", Ý phi nói liên thanh, mặt đầy ý cười “Chỉ là xuất thân khá khiêm tốn, nhưng phía sau vẫn có người nâng đỡ, có thể nói xứng đôi với vị tiểu thư Đồng Giai đây.”
Xứng đôi?
Tôi cầm tách trà và hơi nhướng mày.
Ta nhớ rõ Đồng Giai thị này chỉ là quan tam phẩm trong triều đình, làm sao có thể dùng hai từ "xứng đôi" để sánh cùng quan nhất phẩm?
Tiểu cô nương nghe vậy tự nhiên vô cùng vui mừng, vội vàng tiến lên hành lễ "Đa tạ nương nương "
Ta không còn ý định ở lại đây nữa nên báo lại với Ý phi một tiếng, sau đó khởi giá hồi cung.
⬅ Trước Tiếp ➡