⬅ Trước Tiếp ➡

"Vì bộ này không phải của bà, may cho bà cả, không phải may cho bà "
Nói rồi cô lấy bộ y phục rách lại ướm lên người bà ba, mọi người liền trợn mắt lên kinh hãi, bộ đó vừa như in
"Tại sao bà tráo bộ của bà cả, lấy bộ này mặc?"
"Tôi... "
"Tôi không biết, đồ này tôi chưa thử mặc qua bao giờ, tôi chỉ gấp lại rồi bỏ ngay ngắn trong tủ, tôi chưa động đến nó bao giờ "
Vừa nói xong thì cô mỉm cười
"Không đúng, mùi trên bộ quần áo này khác với bộ lúc nãy bà mặc, nếu là quần áo lạ bà chỉ cần ngửi cái đã biết, tôi là người ngoài tôi còn biết, tại sao lúc nãy quan kêu đem ra bà ngửi thấy lại không nói? Bà bị người ta vu oan tráo đổi thì bà phải biết "
Nói xong bà ấy quỳ xuống ôm chân ông trần, vừa khóc vừa nói
"Hào ơi, phu quân ơi, ta thật sự không làm ra chuyện này, ta không làm, người biết rồi đấy, lúc còn sống ta và chị cả rất thân nhau, lúc chị cả mất ta còn không được ở với Trần Hạ lần nào, sao có thể giết nó được "
Vừa nói xong thì Hoài Thục bật cười
"Phải hay không tôi sẽ tìm ra Bà tin tôi thì đừng khóc nữa, lát nữa thôi sẽ biết "
Cô quay qua quan rồi nói nhỏ, cô thì thầm vào tai ông ấy rồi ông ấy gật gật đầu, lát sau sai người đi đâu đó, cô thì nói to
"Tôi sẽ dẫn mọi người đi tìm hung thủ, sớm thôi sẽ biết ai là người hại Trần Hạ "
Cô dẫn tất cả người nhà của ông Trần và quan đi ra sau nhà, cô hỏi gia nô
"Đâu là nơi cất giày dép của tất cả các bà, lấy hết ra đây, và giày cao của gia nô, của ai để yên ngay chỗ người đó "
Sau đó cô ngồi xuống lật hết tất cả những đôi giày đó lên, rồi hết một lượt cô mỉm cười
Lúc này cô lại đòi mang hết quần áo vừa mới giặc của các bà và gia nô lại, của ai thì để chỗ đó, cô lại vạch ra xem rồi nói
"Đợi một chút, lính về sẽ biết thôi "
Cô ngồi đó một hồi, lát lâu sau nghe thấy tiếng bước chân chạy dồn dập, cô mỉm cười rồi đứng dậy, lát sau kêu đám lính lại, đưa ra trước mặt mọi người rồi nói
"Đây quan xem Cục đá này là được mò từ dưới sông lên, chỗ cậu Trần Hạ bị đuối, đối chiếu với sợi dây thừng trên chân cậu ấy, không khó đoán ra nó là một "
Sau đó cô lấy đôi giày của mình mang đêm qua, là đôi cô đã mang ra bờ sông, giơ ra rồi nói
"Đây là giày tôi đã đi ra bờ sông, tôi cho quan và mọi người xem, ngoài đó có rất nhiều bùn, do con sông nằm trong một khúc đồng trống nên bùn nó sẽ hôi và nhão hơn những con sông lớn, nước ở sông đó không chảy nên sẽ đọng lại và có rong, đây là quần áo của tôi, tôi đã nhảy xuống sông đó nên màu xanh này là rong đóng dính lại, bây giờ chỉ cần kiểm tra xem trong tất cả những đồ vật ở đây, của ai có bùn và rong thì sẽ là người đó "
Cô đảo mắt qua từng người một, quan ngồi đó thắc mắc nói
"Nếu lỡ họ không lội xuống sông thì sao?"
Cô mỉm cười rồi nói


⬅ Trước Tiếp ➡