⬅ Trước Tiếp ➡

Cô vừa nói đã gỡ mấy ngón tay nó ra, lôi ra một miếng vải nhỏ, rồi giơ ra nói
"Miếng vải này nó đã nắm chặt trong tay, có nghĩa là trước khi chết nó đã nắm miếng vải này, cơ tay vẫn còn rất cứng, cũng có thể trước khi chết nó đã giăng co với người nào đó, và nắm trúng áo của người đó, xé rách áo người đó "
Cô cầm miếng vải rồi nhìn quanh mọi người trong nhà, miếng vải này là một miếng vải hoa, có nghĩa là người đó là phụ nữ, đặc biệt cái vải này rất mịn và đẹp, thuộc dạng đắt tiền, nếu nói con gia nô này thì chắc không phải đâu, quần áo dạng này chắc nó dùng cả năm tiền lương mua cũng không nổi
Cô chăm chú nhìn vào tất thảy bốn bà vợ của ông Trần Hào, có một người đang ngồi khóc tỉ tê, còn ba bà còn lại mặt xanh như đít nhái, cô tiến lại họ rồi giơ ra cho họ xem miếng vải
"Mọi người có biết loại vải này không? "
Họ đều gật đầu, cô liền nói tiếp
"Thấy ở đâu?"
Trong ấy có một bà vợ trẻ trả lời, tự xưng là bà ba, nói
"Đây là vải chồng tôi lên kinh làm ăn được người ta biếu mang về, cho mỗi bà một miếng đủ may một bộ đồ, trong tất thảy các chị em tôi ai cũng có một bộ "
Nói rồi cô liền nhìn qua quan nói
"Tôi nghi ngờ chủ nhân của mảnh vải này là hung thủ, tôi xin quan kiểm tra y phục của tất cả các bà trong nhà, xem rốt cuộc bộ của ai bị rách "
"Được "
Vừa nói xong lính đã dắt mỗi bà vào từng phòng lục lọi, lát sau mỗi bà mang ra một bộ, cô lại kiểm tra ướm vải lên thử thì đúng là vải của bộ y phục này, cô vạch ra kiểm tra xem có rách bộ nào hay không, cô chợt thở dài rồi nói
"Thưa quan, không bộ nào bị rách "
Nói rồi mặt mấy bà vợ kia tươi tỉnh hẳn lên, cô chép miệng cái rồi nói
"Còn mẹ của Trần Hạ thì sao, có may bộ nào giống vậy không? "
"Có"
Một gia nô hô to, nó nói nó là người trước kia từng hầu hạ cho mẹ của Trần Hạ, cô liền quay qua nói
"Vào phòng kiểm tra lấy bộ y phục đó ra "
Nó theo lính chạy nhanh vào phòng lấy, lát sau cô liền cầm nó lên kiểm tra, đúng là có rách một mảng nhỏ, so vào thì nó vừa như in, cô dâng lên quan rồi nói
"Thưa quan, nó vừa in ạ "
Cô vừa suy nghĩ, cô chợt quay qua tất cả các bà vợ của ông Trần nói
"Mọi người có thể vào phòng thay bộ y phục này ra cho tôi xem không? "
Vừa nói tới đó thì cô đã thấy sắc mặt của bà ba liền không tốt, cô mỉm cười cái rồi ngồi đó uống chén trà chờ, cậu Cảnh Minh ngồi cạnh thì huýt tay cô, cậu bảo
"Chị nghi ngờ có người đánh tráo bộ y phục rách đó à?"
Cô gật gật
"Vì mỗi bà đều có một bộ, nếu một trong các bà đó có một người bị rách sợ bị phát hiện sẽ nhanh chóng tráo đổi, vì vải đó là hàng hiếm nên việc mua bên ngoài sẽ không có, mà có cũng chẳng dám mua, tốt nhất là đi đổi với bộ của bà cả, chính là mẹ của Trần Hạ Nhưng điều quan trọng là mỗi người sẽ có số đo riêng, nếu thật sự bị tráo đổi thì mặc vào sẽ không vừa, nói thẳng ra chính ta sẽ biết ai có tật giật mình "
Vừa nói xong thì bốn bà vợ đi ra, đứng theo thứ tự bà ba bà tư và bà năm, cô vừa nhìn qua đã thấy ngay, miệng mỉm cười tiến lại gần bà ba rồi nói
"Bà ba may đồ bị hết vải à, sao lại ngắn thế?"
Vừa nói xong trán bà đã đổ mồ hôi hột, bà mỉm cười nói
"Tôi... Vì tôi... "


⬅ Trước Tiếp ➡