Chương 8
"Nhìn cái lông ấy. Cmn cậu còn muốn ngủ trên giường? Xuống dưới nằm cho tôi " La Tiểu Xuyên cơm không được ăn no, lại bị nam nhân này đột nhiên xuất hiện quấy nhiễu một buổi tối, tâm tình phi thường bực bội, y kéo chăn xoay người hướng vào phía tường mà ngủ. Kỳ thực cũng không thể trách y, nhà y tổng cộng có hơn ba mươi mét vuông, một chiếc giường đơn để y ngủ thì thừa sức, nhưng thêm một người nữa thì nửa người phải dán vào tường, sô pha thì không có, có thể chừa ra nền nhà mà ngả lưng là đã phải tạ ơn trời đất lắm rồi.
Nam nhân thấy thế cũng lẳng lặng cầm lấy cái chăn mỏng có chút bẩn trước tiên trải ra trên nền, sau đó bò vào trong chăn rồi co lại như một con nhộng. Mấy đêm trước hắn phải ngủ ở trong ngõ hẻm thông gió, chăn chiếu đều không có, so với hiện tại đã quá hạnh phúc, hắn nhìn một chút bóng lưng nhô lên trên giường, lại sờ sờ tấm chăn mềm mại, nặng nề ngủ thiếp đi.
Chỉ có điều so với hắn, La Tiểu Xuyên ở trên giường lại không ngon giấc như vậy, lăn qua lộn lại cứ thế một đêm không ngủ. Y bị bệnh mất ngủ ư? Nhìn đi Có một tên ngốc cầm súng hiện tại đang ngủ ngay dưới giường y, y dám ngủ chắc? Quả thực ngang với bom hẹn giờ, ai mà biết được liệu nửa đêm kẻ ngốc này có đột nhiên phát rồ mà cho y một viên đạn hay không chứ?
Cứ trái lo phải nghĩ như thế, La Tiểu Xuyên đáng thương mở mắt trừng trừng nhìn vách tường một đêm, rốt cuộc lúc trời tờ mờ sáng y không chống đỡ nổi mà ngủ thiếp đi.
============================================================
La Tiểu Xuyên cảm giác cả người sắp bị đông lạnh cộng với cái bụng kêu réo không ngừng mà tỉnh dậy, hiện tại có lẽ đã là ban trưa, ánh nắng xuyên qua rèm cửa sổ mỏng chiếu vào trong phòng, mà nương theo ánh nắng, còn có gió lạnh thổi vào qua những khe hở. Cái toà nhà cũ nát được xây dựng từ thế kỷ trước này hoàn toàn không chống đỡ nổi cái lạnh thấu xương của mùa đông, toàn bộ ổ chăn cứ như cái lỗ thông gió, đôi bàn chân chỉ thấy lạnh và lạnh.
Mùa hè thì chết nóng, còn mùa đông thì chết lạnh, cứ sáng sớm vừa mở mắt ra, La Tiểu Xuyên cảm thấy cả thế giới như đang quay lưng lại với y, y chưa từng có một ngày tỉnh lại mà mang tâm tình tốt đẹp.
Y run lập cập ngồi dậy mặc quần áo, mắt liếc xuống nền nhà thì chợt thấy tấm chăn, y sửng sốt một hồi lâu, mới nhớ tới cái tên nam nhân đầu bị thương có súng kia, nhưng lúc này trên nền nhà đã không thấy người đâu nữa.
Y không kịp mặc áo vào, vội vội vàng vàng xỏ chiếc quần iean chạy ra ngoài, y đi ngang qua nhà bếp thì dừng lại hai giây, sau đó lui lại nhìn vào bên trong, quả nhiên thấy nam nhân thân hình cao lớn đang ngồi chồm hỗm trên mặt đất dùng sức lật cái tủ đựng chén bát lên.
"Cmn cậu đang làm gì? " La Tiểu Xuyên tức giận không chút nghĩ ngợi, một cước đá lên người đối phương, khiến hắn lăn xuống đất, đã đem hắn cứu về, thế mà còn dám trộm đồ của y?
"Tôi... tôi không làm gì cả... tôi đói bụng Muốn tìm đồ ăn " Nam nhân lấy tay che chắn phía trước, vô cùng đáng thương cuộn tròn vào góc.