⬅ Trước Tiếp ➡

WC rộng chưa tới hai mét vuông cùng một lúc chứa hai người đàn ông thực sự chen đến không di chuyển được, La Tiểu Xuyên run lập cập điều chỉnh nước ấm, phun lên người mà tắm rửa một hồi, chờ tới khi cả người ấm lên, y mới xát xà bông, rồi quay về phía nam nhân đang núp sát ở trong góc chỉ trỏ "Lại đây, xả nước."
Nam nhân ngây ngốc đi tới, vụng về xoa xoa cánh tay. La Tiểu Xuyên cầm bọt biển cọ ở bên cạnh thực sự nhìn không nổi, liền cầm cục xà bông xoa cho hắn, vừa xoa một cái, nước chảy xuống đều biến đen, bùn còn rơi xuống một lớp, có thể thấy được có bao nhiêu là bẩn.
Thời điểm tắm rửa, La Tiểu Xuyên phát hiện thân thể người này rất cường tráng, cánh tay to khỏe, bắp đùi rắn chắc, bụng bởi vì đói mà hơi xẹp, nhưng vẫn có thể thấy hình dáng cơ bụng, ngay phía dưới là cái thứ kia... thật khiến cmn làm tổn thương lòng tự trọng người ta. Vừa nổi giận, tay y liền có chút mạnh, tận lực chà xát khiến cho nam nhân kêu lên một tiếng, mặt nhăn thành một cục.
"Quay qua đây, rửa mặt."
Trên đầu nam nhân còn đeo băng, La Tiểu Xuyên chỉ có thể dội nước tẩy sạch phần tóc phía ngoài lộ ra ngoài băng vải, chờ khi máu trên mặt sạch sẽ, y rốt cục mới nhìn rõ ràng bộ mặt đối phương. A Đúng là không nhìn ra. Y vốn cho rằng hắn là một dạng nam nhân thô ráp, kết quả nhưng lại là một soái ca. Nhìn khuôn mặt này hẳn là so với y còn nhỏ hơn vài tuổi. Dáng dấp kia hoàn toàn không giống kẻ xuất thân nghèo hèn, không biết vì sao lại lưu lạc đến đây, sẽ không phải là tiểu thiếu gia bị người bắt cóc đi chứ?
La Tiểu Xuyên nghĩ một chút, vẫn là quyết định không giao du với kẻ này, không phải phiền phức nào y cũng đều trêu tới.
Nam nhân mở to mắt, nhìn La Tiểu Xuyên trầm mặc, sợ hãi nhích lùi ra một chút "Lạnh..."
"Lạnh cái đầu cậu ấy. Còn nói nhảm nữa thì mau biến ra ngoài. Lãng phí nước nóng." La Tiểu Xuyên tâm tình khó chịu, vỗ lên đầu nam nhân một phát, sau đó đem nước nóng rửa đi bọt trên người, nước đã có chút lạnh, không tắm nhanh liền chết cóng.
Nam nhân bị đánh trúng vết thương cũng không dám kêu đau, đứng nghiêm chỉnh chờ La Tiểu Xuyên tắm xong mới dám tắm tiếp, lúc này nước đã không còn nóng nữa.
La Tiểu Xuyên lau khô người rồi mặc quần áo, run lập cập đi ra ngoài, nhìn thấy đống quần áo rách rưới thì đột nhiên nhớ ra cái gì đó, y lẳng lặng đi tới lật qua lật lại
"Này ngốc, súng để đâu rồi?"
Nam nhân mới vừa mặc xong quần sịp, đang xỏ áo qua đầu, La Tiểu Xuyên thấy quần sịp mặc ở trên người hắn có chút nhỏ, bó vật khổng lồ kia thành một cục ở phía trước, nhìn qua thật chặt. Nghe được y hỏi, hắn liền xoay người từ chiếc khăn giấy trên két nước bồn cầu rút ra khẩu súng lục kia.
"... Được rồi, được rồi, nhanh mặc quần áo vào đi " Rốt cuộc não hắn có chỗ nào bị hỏng? Này rõ là khôn khéo mà. La Tiểu Xuyên tức giận trở về phòng, chui vào chăn, suy nghĩ một chút, lại lôi từ trong tủ ra một cái chăn bỏ xuống nền nhà.
Nam nhân lúc tiến vào đang định ngồi lên giường, bị một cước của y đá văng ra, hắn lúng túng nhìn y.


⬅ Trước Tiếp ➡