Chương 4
Viễn dẫn người đến trước mặt Khương Hình quỳ xuống nhận sai và cậu trực tiếp đạp gãy tay kẻ đó.
Dù Tần Yên đã từng thấy Khương Hình xử lý người ta, nhưng khóe miệng cũng vô thức mím chặt lại.
Cô cũng từng trông thấy Khương Hình dùng cả bàn tay túm tóc của một người phụ nữ dám bỏ thuốc mình tại quán bar.
Tần Yên đột nhiên cảm thấy Khương Hình..
đã giơ cao đánh khẽ với Quý Từ lắm rồi.
Khi Quý Từ biết được ngọn nguồn sự việc, ngày hôm sau lập tức đến trước mặt Khương Hình và tung cước đạp một phát vào bàn học của cậu, tuy nhiên vẫn nhẹ vô cùng.
Từ nhỏ Quý Từ đã theo ông ngoại học võ thuật, ông ngoại dạy bảo cô, người học võ kiêng kị nhất là việc trả thù.
Người khác làm tổn thương mình mười phần, mà mình cứ khăng khăng một hai phải trả thù người ta trọn mười phần, như vậy không chỉ đả thương người khác mà còn tổn hại chính bản thân.
Đôi khi cần phải có sự khoan dung thì mới có thể hóa giải ân oán.
Các bạn học thấy thế thì sững người, sau đó nghe Quý Từ mở miệng nói "Giải quyết xong." Khương Hình sững sờ giây lát rồi hoàn hồn lại, cậu không nói gì mà chỉ nhếch môi cười nhìn Quỳ Từ, sau đó kéo bàn thẳng lại.
Các bạn học khẩn trương hồi lâu, tuy ai nấy đều tiếp tục làm việc của mình với vẻ mặt vô cảm nhưng trong nội tâm thì sóng to gió lớn cuồn cuộn.
Nhà Quý Từ cách trường rất gần.
Thời điểm trên đường về nhà, cô nhác thấy Khương Hình đang đi ở phía saụ Ban đầu Quý Từ không để ý lắm, nhưng dù đã đi được hơn nửa đoạn đường mà Khương Hình vẫn còn ở phía saụ Quý Từ bắt đầu cảnh giác, mặc dù ông ngoại đã dạy phải rộng lượng hơn, phải lấy đức thu phục người.
Ông ngoại cũng đã nói, phàm như vậy có thể cho bảy phần, để lại ba phần.
Đúng lúc Quý Từ muốn quay người lại hét lớn một tiếng nhằm uy hiếp đối phương.
Nhưng người ta trực tiếp đi qua Quý Từ, mỗi người rẽ một con đường khác nhaụ Quý Từ thả lỏng, bỏ đi lớp đề phòng.
Việc này trôi qua, Khương Hình lại tới trường học, nhưng tiết nào cũng ngủ, song trừ tiết toán là trợn mắt nhìn giáo viên.
Quý Từ cũng khôi phục thời gian biểu như thường ngày, chỉ là hiện tại cậu lớp trưởng vốn ít giao lưu luôn thường xuyên đến tìm Quý Từ hỏi về tiếng Anh.
Cuối tuần mẹ Quý Từ đi công tác trở về.
Nhà cô mở một tiệm hoa, bà là nghệ nhân cắm hoa.
Bà thường xuyên đi công tác và để Quý Từ ở nhà một mình, trong tiệm có hai học trò khác trông coi.
Bình thường nếu rảnh rỗi Quý Từ cũng sẽ đến giúp đi giao hoa.
Hiện tại trên tay cô đang cầm tờ giấy ghi địa chỉ nơi giao hoa, cách nhà không xa lắm.
Nếu không phải vì đi giao hoa, Quý Từ cũng không biết, trên đường trở về nhà mở rộng thêm một đường nhánh, bên này chính là khu biệt thự ven hồ.
Tìm tới địa chỉ đã ghi, Quý Từ ấn chuông nhiều lần nhưng không ai mở cửa.
Vì thái độ phục vụ tốt đẹp, Quý Từ tiếp tục chờ đợi, đến lần ấn chuông thứ ba thì cửa mở.
Nhìn qua cửa có khuôn mặt ngang ngược quen thuộc, Quý Từ khựng lại.
Cô lùi lại nửa bước rồi nhìn qua số nhà, cúi đầu âm thầm đối chiếu với địa chỉ trong tay.
Trùng tên trùng họ, cuối cùng may mắn vẫn không xuất hiện.
Khương Hình mở cửa thấy Quý Từ, sau đó không chút kiên nhẫn đóng