⬅ Trước Tiếp ➡

Yên rất thích xem Cuộc phiêu lưu của Cá chép nhỏ, vô cùng yêu thích con rắn vô lại trong phim, cảm thấy nó vừa ngầu vừa xấu xa.
Thằng ngốc Trần Viễn thì y chang con cá trê béo, hoàn toàn có thể chỉ đâu ngồi đó.
Thế là Tần Yên dùng sự đàn áp mạnh mẽ bắt Trần Viễn đổi cách xưng hô, gọi mình là "anh họ".
Tần Yên đẩy Trần Viễn đang cười khà khà chào đón mình ra, vừa mở miệng đã phun ra lời quát tháo "Khương Hình, con mẹ nó cậu làm vậy là ý gì, Quý Từ mới chuyển tới một tuần, cậu vừa quay lại trường học đã bắt nạt người ta, cậu đúng là không cần mặt mũi nữa rồi " Khương Hình chẳng thèm đếm xỉa đến những lời la mắng này, vẫn đưa lưng về phía Tần Yên hút thuốc.
Lúc này Trần Viễn ở bên cạnh mới ngẫm nghĩ cái tên sao nghe quen tai thế.
Tần Yên có chút bực bội, thấy Khương Hình không để ý mình thì nổi đóa muốn ra tay.
Trần Viễn thấy thế cũng biết không đủ khả năng.
"Anh họ" căn bản không phải là đối thủ của Khương Hình, lập tức đi đến phía trước ngăn cản và nói rõ mọi chuyện.
Có người báo lại chuyện Khương Hình đánh nhau ở con hẻm nhỏ ngày ấy.
Vốn dĩ luôn có người thường xuyên báo chuyện này, phía nhà trường cũng mắt nhắm mắt mở cho qua.
Không ngờ lần này còn bị người khác quay phim lại, thế là hết cách, Khương Hình đành phải chịu phạt.
Sự việc kiểu này Khương Hình đã trải qua nhiều lần rồi, trước nay cậu không hề quan tâm, nhưng lại chẳng vừa mắt cái kẻ đã lén báo cáo kia.
"Mẹ nó, đầu óc bị lừa đá rồi hả.
Thẻ của Quý Từ rơi ở chỗ đó thì cậu nghĩ cậu ấy là người báo cáo sao?
Mợ kiếp,vậy nếu đi trên đường phía trước có bãi phân chó, bà đây thấy rồi nói nó là của cậu, thì cậu có nhận không?" Đầu óc Tần Yên ngoại trừ việc không thể học tập thì phản ứng trong mấy chuyện cãi nhau này rất tốt.
Trần Viễn thấy lời của Tần Yên nói cũng có lý.
Nhưng nếu anh Hình thừa nhận thì có khác gì tự vả vào mặt mình đâu, tuyệt đối sẽ không thừa nhận rồi.
Khương Hình quay người nhìn Tần Yên đang giống như chú chó điên cuồng không coi ai ra gì rồi lạnh lùng nói "Tôi không vừa mắt cô ta, muốn dạy dỗ cô ta thì làm sao?" Cậu vừa dứt lời là Tần Yên tức đến nghiến răng nghiến lợi, chỉ ước có thể xông lên cắn đối phương vài cái "Khương Hình cậu là đồ chó hoang.." Khương Hình mới xoay người rời đi bỗng quay lại.
Ánh mắt lạnh lùng như lưỡi dao sắc bén "Nếu cậu còn chửi thêm một câu nữa thì hôm nay tôi sẽ khiến cậu phải bò xuống." Tần Yên sững người trước ánh mắt hung dữ của Khương Hình, đợi đến khi phản ứng lại thì cậu đã sớm rời đi rồi.
Trần Viễn đón nhận cái nhìn đầy khinh thường của Tần Yên, vô tội gãi gãi đầụ "Có phải chị không biết đâu, mắng ai thì mắng chứ đừng động chạm đến cha mẹ của anh Hình.
Nếu ban nãy em mà không ngăn chị lại khéo anh Hình ra tay thì sức chiến đấu của hai chị em yếu như cọng bún chúng ta hợp lại cũng chỉ bằng năm." "Chị nhổ vào sợ thá gì cậu ta Bà đây tự đi điều tra xem đứa rác rưởi nào mới là người tố cáo, nhất định phải bắt Khương Hình xin lỗi nhận sai với Quý Từ." Đối với chuyện này, Trần Viễn ủng hộ vô điều kiện.
Cuối cùng Tần Yên cũng thực sự điều tra được, để Trần


⬅ Trước Tiếp ➡