Sau đó lại nói tiếp "Tất nhiên là để bày tỏ sự áy náy của tôi thì từ nay về sau tôi sẽ bảo kê cho cậụ Sẽ không có ai trong lớp ức hiếp cậụ Nhưng mà, nếu cậu định dùng sự hổ thẹn của tôi để đổi lấy cơ hội quấn lấy anh họ tôi thì tuyệt đối không được "
Chị dâu hoàn hảo
Trần Tử Phàm tiếp tục "Anh họ của tôi ưu tú như vậy, nếu muốn là chị dâu của tôi thì cũng phải là một người ưu tú, nhìn bộ dạng này của cậu, cơ bản là không có khả năng. Cậu nên từ bỏ đi."
Thẩm Vu Quy ...
Lúc này thanh niên này có lẽ ngày nào vẫn chưa bị ăn đòn thì sẽ không đi đúng đường được
Cô nhịn một chút, mềm mại hỏi "Vậy phải ưu tú đến mức nào mới có thể làm chị dâu cậu?"
Trần Tử Phàm giơ ngón tay lên, bắt đầu liệt kê điều kiện "Đầu tiên thì phải xinh đẹp Điểm này cô không phù hợp, anh họ tôi đẹp trai như vậy tìm một người xấu xí vậy không hợp Thứ hai là lên được phòng khách xuống được phòng bếp Dịu dàng nhưng không yếu đuối, sẽ không mang lại rắc rối cho anh họ, lại có thể giúp đỡ anh ấy."
Suy nghĩ một hồi, anh ta thở dài "Những cái khác tôi vẫn chưa nghĩ ra, tạm thời chỉ có mấy cái này thôi "
Thẩm Vu Quy bĩu môi "Tôi cảm thấy là người mà cậu nói thì thật sự có một người?"
Trần Tử Phàm lập tức vui mừng "Ai?"
Thẩm Vu Quy "Siri "
Trần Tử Phàm ??
Thẩm Vu Quy cũng giơ tay lên nêu thử ví dụ cho anh ta "Trí năng người máy siri đó Cô ấy có định hình vẻ ngoài theo tưởng tượng của cậu, hơn nữa chỉ cần nhập mệnh lệnh vào thì có thể biến thành bất kì dáng vẻ nào mà cậu ,uốn, không phải là người yêu hoàn hảo sao?"
Cô vấn cười ngọt ngào, giọng mềm mại "Vậy nên cậu phải nghiên cứu ra cơ thể của người máy trí năng đi nha, nếu không... Anh của cậu đời này cũng chỉ có thể cưới một phần mềm."
Trần Tử Phàm
Thẩm Vu Quy nói xong thì xoay người ngồi xuống bàn trống bên cạnh, trong lúc Trần Tử Phàm định nói thì kêu lên "Phục vụ, cho gọi món."
Trần Tử Phàm ...
Anh ta muốn cãi lại nhưng bị cô làm nghẹn lại.
Bây giờ lại tiếp tục cãi lại thì có vẻ không được rộng lượng rồi
Anh ta tức giận thì nghe được Thẩm Vu Quy gọi món "Thực đơn ở nơi này có những món gì?"
Phục vụ giới thiệu sơ qua , Thẩm Vu Quy sau khi chọn món ăn xong thì đem thẻ ngân hàng lấy được từ chõ Thẩm Chỉ Lan ra đặt lên bàn, hào sảng nói "Tính luôn bàn bên cạnh."
Nói xong quay đầu nhìn Phí Nam Thành "Phí Tiên sinh, mời anh ăn một bữa, he he "
Trần Tử Phàm ..
Người này đối xử với mình và anh họ là hai bộ mặt hoàn toàn khác nhau
Anh ta không nhịn được nói "Anh, anh sao có thể phát sinh quan hệ với cậu ta được chứ, nhất định là bụng đói ăn quàng "
Phí Nam Thành đang ăn cơm nghe anh ta nói vậy thì liếc mắt nhìn, ánh mắt đáng sợ làm Trần Tử Phàm đưa tay lên miệng vả mộ cái "Được rồi, em không nói nữa "
Lúc này Phí Nam Thành mới thu lại ánh mắt.
Từ đầu đến cuối anh ta không nói gì kệ hai người họ cãi nhaụ
Thì ra tiểu hồ ly này cơ bản cũng không kém cỏi, thậm chí là lanh mồm lanh miệng hơn so với người khác, lúc nãy cuối cùng cũng không cẩn thận để lộ ra móng vuốt rôi? So với vẻ nơm nớp lo sợ của cô thì nhìn vẫn thuận mắt hơn.
Đồ ăn của cô rất nhanh được bưng ra, phần lớn là thịt nhỏ xào, ớt xanh tươi, thịt sườn thơm ngát, cô lập tức cầm đũa lên gắp một miếng thịt bỏ vào miệng, sau đó lại tiếp tục vươn đũa ra gắp một miếng thịt? Sau đó lại là thịt, vẫn là thịt... Những miếng thịt xào cưa như vậy chui vào bụng cô khi món thứ hai vẫn còn chưa đụng tới.
Người này là quỷ đói đầu thai à? Ăn vội như vậy, hơn nữa lại kén ăn.
"Anh? Anh?" Giọng của Trần Tử Phàm làm cho Phí Nam Thành hồi phục lại tinh thần, lúc này mới nhận ra mình đã vô thức nhìn người quái dị chằm chằm.
Anh nhìn Trần Tử Hàm, nhàn nhạt "Hử?"
Trần Tử Hàm tiếp tục nói "Anh, em nhờ anh hỏi thăm tin tức của rùa đen, đã hỏi được gì rồi?"
Phí Nam Thành bình tĩnh nuốt hết đồ ăn trong miệng, không ai nhận ra mới vừa rồi tâm hồn anh không có tập trung ở đây cả, anh dời mắt khỏ cô gái bàn bên, lúc này mới nói "Chưa có tin tức."
Trần Tử Phàm thất vọng "Người trợ lí này của anh cũng quá vô dụng rồi Người nổi tiếng như vậy cũng không hỏi được gì à?"
Phí Nam Thành dừng lại bàn tay đang gắp thức ăn một chút.
Anh ta để trợ lí tìm hiểu tin tức của Tiểu Ô, gần như đã lục tung cả thành phố đó lên rồi cũng không tìm ra. Sau đó cũng để trợ lí tìm rùa đen, cũng không có manh mối. Thậm chí tư liệu về Thẩm Từ Tâm cũng không hề chính xác.
Đúng là quá vô dụng
Người trợ lí không hiểu vì sao nằm không cũng dính đạn, đang ở nhà hắt xì một cái.
Bọn tôi muốn vào phòng vệ sinh nam, cậu cũng muốn đi cùng à?
Thẩm Vu Quy ăn rất nhanh, sau khi đã ăn no thì hai người ngồi bàn bên cạnh vẫn đang vừa ăn vừa nói chuyện.
Phí Nam Thành hỏi "em và cô gái kia có chuyện gì?"
Trần Tử Phàm sửng sốt "ai?"
"Con gái riêng của Thẩm gia."
Nghe được đề tài về Thẩm Chỉ Lan, lỗ tai Thẩm Vu Quy dựng lên.
Trần Tử Phàm cúi đầu, có chút uể oải chán nản "Chuyện nhỏ ấy mà."
Không đợi Phí Nam Thành hỏi lại, Trần Tử Phàm lện nói tiếp, anh ta có vẻ như không muốn giấu giếm người anh này "Anh, em nói thật với anh là, trong lớp bọn họ đều nói em với cô ấy là một đôi, cô ấy cũng đúng là có theo đưởi em, gửi thư tình cho em, cũng không hiểu tại sao em cũng không đồng ý mà cũng chẳng từ chối, em vẫn luôn có cảm giác thiếu thiếu gì đó..."
"Hơn nữa, lúc trước cô ấy lừa em nói rằng mẹ cô ấy sống không được tốt nên em có cảm giác cùng chung cảnh ngộ, hôm nay biết được sự thật thì em lại cảm thấy mình gióng như một tên ngốc.
"Bỏ đi, dù sao cũng chẳng phải chỉ là một cô gái thôi sao? hơn nữa hôm nay lúc cô ấy đuổi theo em khóc lóc em lại thấy phiền, nhưng mà em cũng sẽ không đuổi cô ấy khỏi đội, ít nhất thì để qua cuộc thi này rồi tính."
Thẩm Vu Quy liếc trộm bọn họ một cái, nhận thấy Phí Nam Thành tuy không nói chuyện nhưng mặt cũng không đến nỗi lạnh lùng, sau khi Trần Tử Phàm nói xong thì vỗ vai an ta một cái, giống như là im lặng khích lệ.
Dù vẻ mặt anh không thay đổi nhưng Thẩm Vu Quy lại cảm thấy có một chút... dịu dàng? Người đàn ông độc miệng này vậy mà cũng còn có một mặt như vậy? Cô nhất định là bị hoa mắt rồi.