Nói xong anh ta đẩy Thẩm Chỉ Lan chạy về phía Phí Nam Thành.
Thẩm Chỉ Lan bị đẩy lảo đảo lùi bước, chuẩn bị té nhào trên mặt đất thì được một bàn tay mạnh mẽ kéo lại.
"Cậu không sao chứ?"
Người đỡ cô là bạn học cùng lớp Dương Tiêụ
Thẩm Chỉ Lan có ấn tượng với anh ta vì Dương Tiêu tính toán chương trình và máy móc mỗi bài kiểm tra đều xếp hạng nhất với Trần Tử Phàm, chỉ tiếc là anh ta học lệch khoa, hơn nữa là người tương đối trầm, dáng vẻ bình thường, so sánh với Trần Tử Phàm thì như ngôi sao nhỏ với mặt trời, ở trong lớp gần như trong suốt không tồn tại.
Nhưng Thẩm Chỉ Lan nghe giảng viên nói rằng anh ta cũng đucợ coi là nhân tài chuyên nghiệp.
Lúc này bị anh ta đỡ, cô ta có thể cảm nhận được trong lòng bàn tay của anh ta có chút ẩm ướt, Thẩm Chỉ Lan nhất thời cảm thấy ghét bỏ.
Cô ta đẩy anh ta ra, cách xa hai bước. Đứng vững lại nhìn về phía Trần Tử Phàm rời đi.
Cô nhíu mày,
Cuộc thi này cô ta nhất định phải tham giá, vì mẹ cô ta đã nói để đề phòng tên hỗn đản Thẩm Vu Quy kia trở về thì cô ta cần phải có bản lí lịch thật tốt để vào làm trong công ty Vu thị.
Nhưng Trần Tử Phàm sẽ đồng ý để cô ta ở lại nhóm chứ?
Đang suy nghĩ thì bên cạnh truyền đến giọng nói lắp bắp của Dương Tiêu "Mình, mình có thể giúp cậụ"
Thẩm Chỉ Lan sửng sốt quay lại nhìn anh ta.
Dương Tiêu nuốt nước miếng "Hạng mục thi đấu các cậu đăng kí mình đã xem qua. Biện pháp tối ưu hóa mình có thể viết cho cậu ấy. Cậu chỉ cần cầm biện pháp giải quyết đi tìm cậu ấy thì chắc chắn cậu ấy sẽ không đuổi cậu đi..."
Nghe vậy ánh mắt Thẩm Chỉ Lan sáng rỡ.
Thẩm Vu Quy tắm rửa thay đồ, sau đó ngồi xuống ghế suy nghĩ.
Bởi vì mới trúng giải nên quá vui vẻ mà quên mất Phí Nam Thành.
Bình thường cơ hội gặp anh quá ít. Hôm nay khó khăn lắm mới gặp anh ở trường học mà cô đã làm gì chứ?
Cửa phòng kí túc xá mở ra, Trương Thiên Thiên xách túi cơm mang về cho cô.
Nhìn cặp lồng đựng cơm, ánh mắt cô sáng lên.
Phí Nam Thành tới đây giờ này chắc chắn là chưa ăn cơm, đây không phải là cơ hội của cô sao?
Trùng hợp, ngồi cùng bàn
Nếu như ăn cơm thì bây giờ anh đang ở...
Thẩm Vu Quy cầm máy tính lên, ngón tay gõ thật nhanh trên bàn phím, trên màn hinhw máy tính xuất hiện vài nhà hàng bên cạnh trường học.
Sau khi sàng lọc vài tiệm, cô nhảy từ trên ghế xuống chạy ra ngoài.
"Từ Tâm, cậu đi đâu vậy? Mình mang cơm cho cậu mà cậu không ăn sao?" Trương Thiên Thiên gọi theo saụ
"Không ăn."
Thẩm Vu Quy chạy vèo ra ngoài.
Ăn cơm gì chứ Hiện giờ quan trọng nhất là bào... À, không đúng, là theo đuổi Phí Nam Thành
Mấy phút sau, Thẩm Vu Quy thấy Phí Nam Thành trong quán ăn nhỏ gần đó.
Cô nhìn qua thiết bị mà quán ăn này lắp đặt, lại nhìn xuyên qua cửa sổ thủy tinh nhìn vào Phí Nam Thành mặc âu phục đang ngồi bên trong, có vẻ không hợp lắm với nơi này.
Thẩm Vu Quy hơi giật mình.
Lúc ở nước ngoài cũng đã gặp không ít người có tiền.
Bọn họ rất cẩn thận, rất ít khi ăn ở ngoài, nhất là ở quán ăn nhỏ như vậy, bọn họ sẽ cảm thấy không sạch sẽ.
Bộ dạng của Phí Nam Thành chính là ngậm thìa vàng ra đời, không ngờ tới cũng có thể ngồi ở đây. Anh và Trần Tử Phàm ngồi đối diện nhau, trên bàn có ba món đồ ăn, một món canh, anh cầm đũa ăn, động tác không có vẻ gì là ngại ngùng.
Nhận xét một cách công bằng thì ngoại trừ vẻ mặt đáng ghét ra thì người đàn ông này rất tốt.
Thẩm Vu Quy nghĩ vậy, thu hồi tầm mắt, sau đó ra vẻ không thấy đi vào, lúc bước ngang qua bọn họ thì dừng chân lại, khuôn mặt làm ra vẻ ngạc nhiên vui mừng "Phí tiên sinh, thật tình cờ. Anh cũng ăn cơm ở đây sao?"
Phí Nam Thành không nói gì, cúi đầu gắp một miếng cá bỏ vào miệng.
Cô gái này nghĩ anh không nhìn thấy cô đứng ngoài quán ăn nhìn lâu vậy à?
Anh không nói gì, Thẩm Vu Quy nhạt nhẽo đứng đó, cô không có bất kì sự ngại ngùng nào, tự nhiên quay qua nhìn Trần Tử Hàm "Bạn học Trần Tử Phàm, chào cậụ"
Lúc cô nói thì cơ thể Trần Tử Phàm có chút cứng lại.
Dù sao hôm nay anh ta vừa ức hiếp cô. Bây giờ đối mặt với Thẩm Vu Quy anh ta vẫn có chút ngại.
Anh ta ho khan một tiếng, sau đó thấp giọng trả lời "Chào cậụ"
Thẩm Vu Quy lập tức cười nói "Nếu trùng hợp như vậy thì chúng ta ngồi chung đi."
Nói xong cô rất tự nhiên vỗ bả vai Trần Tử Phàm, kéo ghế bên cạnh định ngồi xuống.
Nhưng lúc này hai bên tay cầm của cái ghế đều bị giữ lại, làm cho cô không kéo ra được.
Cùng lúc đó Phí Nam Thành và Trần Tử Hàm đồng thanh nói
"Không tiện."
"Không tiện."
Thẩm Vu Quy ...
Cô sờ sờ mũi, có vẻ lúng túng
Trần Tử Phàm hừ lạnh một cái, không hề mất tự nhiên nữa, trở lại dáng vẻ ngày thường của anh ta "Mắt gấu trúc, chuyện cậu không phải là con gái riêng tôi đã biết. Từ đầu cậu không hề phủ nhận nên tôi không biết sự thật nên oan uổng cậu, là tôi không đúng. Nhưng tôi không thể vì việc cô nhát gan mà áy náy Rõ ràng là thiên kim đại tiểu thư sao cứ để cho mình không bằng một đứa con gái riêng, thật khiến người ta cười chê."