Chương 999
"Anh yên tâm đi." Cố Tĩnh Đình thấy anh thật sự suy nghĩ nhiều quá rồi "Để em nói cho anh nghe nhé, anh nên nghĩ như thế này này, bây giờ anh đang tiếp quản Long Đường, Đường Môn là của anh, sau này Kỳ Lân Đường cũng sẽ là của anh. Anh có nhiều kim bài tɾong tay như thế thì làm gì còn ai dám bắt nạt con chúng ta? Trừ khi kẻ đó không muốn sống nữa."
"Kỳ Lân Đường sẽ là của anh?" Đây là lần đầu tiên Đường Diệc Sâm nghe thấy Cố Tĩnh Đình nói như vậy "Không phải là của em trai em ư?"
"Không phải đâu anh." Cố Tĩnh Đình lắc lắc đầu "Em hỏi ba em thì hình như ba em không có ý định để em trai em tiếp quản Kỳ Lân Đường."
Mặc dù Cố Thừa Diệu có tài năng nhưng cậu ấy không giống cô ở khoản "chất chơi". Ban đầu chỉ vì chơi đùa nên mới đi học iudo, sau đó thì cố gắng học để lên đai đen.
Nghĩ đến Cố Thừa Diệu là Cố Tĩnh Đình lại nghĩ đến Kiều Tâm Uyển.
Mâu thuẫn giữa hai người họ càng lúc càng lớn, mấy hôm trước còn cãi nhau qua đïện thoại một trận.
Thừa Diệu nói muốn kết hôn với Bạch Yên Nhiên nhưng Kiều Tâm Uyển lại không đồng ý, bà còn nói nếu cậu ấy thật sự cưới Bạch Yên Nhiên thì sẽ cắt đứt quan hệ mẹ con với cậu ấy.
Thái độ của bà rất cứng rắn, ngay cả Cố Học Vũ ra mặt cũng không có tác dụng͟͟.
Đường Diệc Sâm yên lặng một lúc. Mặc dù hiện giờ anh đang tiếp quản Long Đường nhưng cũng sẽ không quên Đường Môn. Ngược lại, anh sẽ học tập ưu điểm tɾong cách làm việc của Hiên Viên Diệu, áp dụng͟͟ cách làm đó với Đường Môn. Anh mong một ngày nào đó Đường Môn có thể đoạt lại tên gọi "băng đảng lớn nhất nước Mỹ".
Dù sẽ cần rất nhiều thời gian.
"Diệc Sâm." Cố Tĩnh Đình nghĩ đến Thừa Diệu thì lại nghĩ đến bản thân mình. Cô chỉ sợ Kiều Tâm Uyển sẽ không dễ dàng chấp nhận Đường Diệc Sâm nên đúng là không thể kéo dài thời gian thêm được nữa.
"Chờ khoảng thời gian này qua rồi, về Bắc Kinh cùng em nhé."
Chưa nói đến vấn đề bàn bạc chuyện hôn lễ, ít nhất cũng nên để Kiều Tâm Uyển biết chuyện gì đang xảy ra. Nếu không thì bà sẽ lo lắng lắm.
"Ừ." Đường Diệc Sâm gật đầu, nhìn Cố Tĩnh Đình dịu dàng dựa vào lòng mình, trên người cô thoang thoảng mùi hương sau khi tắm xong, là mùi hoa hồng dịu nhẹ, thơ๓ vô cùng.
Hít sâu một hơi, anh vùi mặt vào cô cổ, môi lưỡi nhẹ nhàng hôn lên da thịt cô.
Mấy ngày qua vì cô mang thai và cũng vì chuyện của Đường Tử Nhu nên rất lâu rồi hai người không âu yếm nhaụ Hôm nay đột nhiên anh rất muốn cô.
"Anh cẩn thận một chút nhé." Cố Tĩnh Đình biết anh muốn làm chuyện gì nhưng không quên việc mình đang mang thai "Đừng làm tổn thương con."
"Em yên tâm đi." Anh đặt cô xuống giường, hai tay cũng bắt đầu cởi quần áo cô "Anh có chừng mực mà, chắc chắn sẽ cẩn thận."
Cố Tĩnh Đình nghe anh nói vậy thì cũng thuận the0.
Nhưng sau khi có thai thì cơ thể cô mẫn cảm vô cùng, Đường Diệc Sâm chỉ mới trêu ghẹo một chút mà cô đã không chịu nổi.
"Anh... Anh đừng làm vậy mà..."
Để nhẹ nhàng hơn thì anh hay dùng đầu lưỡi liếm cô, hành động đó còn kinh khủng hơn việc anh hôn cô nhiềụ
"Em không thích à?" Đường Diệc Sâm hơi ngẩng đầu lên, nhìn dáng vẻ cô bị mình chọc lên tận đỉnh.
Lưỡi anh quét qua đỉnh đầu hồng hồng "Anh thì thấy em rất thích đấy chứ."