Chương 1000
Khỉ thật, thích quá đi mất. Cố Tĩnh Đình nuốt nước miếng đánh "ực" một cái rồi hơi bực mình mà trợn trừng mắt nhìn anh "Anh... Anh có thể nhanh lên một chút được không?"
"Nhanh?" Đường Diệc Sâm nở nụ cười, anh vẫn nhớ lần trước ở biệt thự, cái cô yêu tinh này trói anh lại rồi dụ dỗ anh, thế nhưng lại không cho anh được thỏa mãn.
"Em đang sỉ nhục anh đấy à? Nếu anh nhanh thật thì có khi em lại khóc đấy."
"Tên khốn, ai khóc chứ?" Không biết xấu hổ, đúng là không biết xấu hổ.
Mặt Cố Tĩnh Đình đỏ bừng lên. Không riêng gì gương mặt mà da dẻ trên người cô đều trở nên hồng hồng, trông vừa non mịn vừa dụ dỗ người đối diện.
Đường Diệc Sâm nhe0 mắt, không kiềm chế được nữa mà cúi đầu xuống, ngậm đỉnh đầu mềm mại đỏ hồng đó vào tɾong miệng.
Vì hành động của anh, Cố Tĩnh Đình vặn vẹo người một cách khó khăn.
Anh không chỉ làm như thế mà bàn tay với vết chai mỏng cũng bắt đầu di chuyển trên người cô.
Tay anh lần xuống nơi đó của cô, phủ lên rồi từ từ nhào nặn, từ từ vân vê.
"Đường Diệc Sâm." Cố Tĩnh Đình nói không thành câu, âm thanh phát ra chỉ dừng lại ở cổ họng.
Giờ cô mới biết, hôm nay người đàn ông này quyết tâm không cho cô sống thoải mái.
"Ưm..."
Đường Diệc Sâm đứng dậy, tɾong đôi mắt u tối của một người bị cấm dục rất lâu hiện lên sự ham muốn không thể nhìn thấy. Anh nhìn chằm chằm vào khuôn mặt nhỏ nhắn đang đỏ bừng lên của cô.
"Cảm nhận tình yêu của anh đi."
"Tĩnh Đình, anh yêu em."
Dứt lời, anh lại cúi đầu xuống hôn lên môi cô.
Màn đêm vừa buông xuống, đêm vẫn còn rất dài. Đường Diệc Sâm quyết định sẽ từ từ trải qua đêm này cùng cô.
Sáng hôm sau, cả người Cố Tĩnh Đình cảm thấy hơi đaụ
Hôm qua Đường Diệc Sâm cũng rất kiềm chế, vì biết cô đang mang thai nên chỉ làm hai lần là dừng lại. Nếu không thì cô sợ là anh sẽ không thể dừng lại được.
Nhưng chỉ hai lần thôi là cũng chạm đến giới hạn chịu đựng của cô rồi.
Bây giờ chân cô vẫn còn hơi đau và sưng nhẹ, đây chính là minh chứng tốt nhất.
Cô ngồi dậy, không thấy Đường Diệc Sâm tɾong phòng, mấy ngày nay anh đều đi sớm về trễ, thật sự rất bận mải.
Cô ngáp ngủ rồi xuống giường đi tắm. Tắm xong, cô lấy quần áo tɾong tủ ra mặc vào rồi ngồi xuống trước bàn trang điểm để chải tóc.
Sau khi có thai, cô đặc biệt sộ nóng.
Mái tóc dài được uốn sóng to đã không còn màu như lúc mới nhuộm nữa, phần tóc mới dài thêm ra cũng có màu đen nhánh.
Cô cầm kẹp tóc để cố định lại mái tóc dài của mình nhưng vì vô tình dùng lực quá ma͙nh khiến kẹp tóc gãy đôi ra.
"Yếu đến mức đấy à?"
Cố Tĩnh Đình hơi buồn cười, không ngờ mình mang thai mà sức vẫn còn khỏe vậy.
Cô kéo hộc tủ dưới bàn trang điểm ra, định tìm một cái kẹp khác nhưng không ngờ khóe mắt lại liếc thấy vật gì đó.
Đó là...
Sắc mặt của Cố Tĩnh Đình cũng vì vậy mà thay đổi ngay tức khắc.
Trong hộc tủ có một chiếc đồng hồ đe0 tay dành cho nữ đang lẳng lặng nằm yên.
Bên trên khắc một dòng chữ patek philippe.
Lúc nhìn thấy cái đồng hồ đe0 tay đó, trái tim Cố Tĩnh Đình đập rộn lên. Cô cầm cái đồng hồ đó lên, không cần lật mặt ngoài ra thì cô cũng biết dòng chữ được khắc đằng sau là gì.
Con gái Bối Nhi yêu quý, chúc con sinh nhật vui vẻ.