Chương 993
Cố Tĩnh Đình thấy Đường Tử Nhu lại yên lặng thì hơi lúng túng, nhưng cô thực sự nghĩ như vậy "Thật ra tha thứ hay không tha thứ cũng chỉ là một câu nói thôi. Nhưng tôi cảm thấy như thế này cũng tốt lắm. Trong lòng vẫn còn để tâm đến những tổn thương mà anh ấy mang lại nhưng tôi vẫn yêu anh ấy. Nên tôi cho anh ấy một cơ hội, cũng là cho bản thân một cơ hội.
"Tôi muốn sau này mọi chuyện vẫn sẽ như thế." Cho đến khi cô h0àn toàn tin tưởng Đường Diệc Sâm, cho đến khi cô từ từ quên đi tất cả những tổn thương và lừa dối.
Sau đó, cô sẽ từ từ tha thứ cho anh.
Thật ra nếu cô không tha thứ thì Đường Diệc Sâm cũng sẽ không để bụng đâu nhỉ?
Lúc về đến nhà, Đường Diệc Sâm không tin vào mắt mình nữa.
Cố Tĩnh Đình và Đường Tử Nhu đang ngồi chung một chỗ tɾong phòng khách. Hai người đang trò chuyện với nhau bằng thái độ thân thiết như hai mẹ con,
"Thật hả? Tôi vẫn chưa từng đến đó, nghe nói phong cảnh đẹp lắm đúng không? Lần sau tôi phải đến đó xem mới được."
Cố Tĩnh Đình cười vô cùng rạng rỡ "Vâng, nên làm thế mà. Tôi nghĩ sống trên đời thì con người ta nên đi thăm thú nhiều nơi hơn một chút."
"Ừ, chờ khoảng thời gian này trôi qua, tôi phải đặt vé máy bay đi ngay mới được." Đường Tử Nhu rất vui.
Mặc dù Cố Tĩnh Đình chưa nói sẽ tha thứ cho con trai của bà ta nhưng bây giờ cô đang mang thai, hơn nữa hôn lễ giữa hai người cũng là chuyện chắc như đinh đóng cột rồi.
Bây giờ bà ta cảm thấy rất yên lòng.
"Đến lúc đó để tôi đi cùng bác nhé."
"Không cần đâụ" Đường Tử Nhu nhìn bụng của Cố Tĩnh Đình rồi nói "Cô đang mang thai, không nên đi đường xa vất vả, chú ý dưỡng thai nhé."
"Tôi vẫn khỏe mà." Cố Tĩnh Đình thực sự không thèm để ý "Thời gian đầu thì hơi ốm nghén một chút, bây giờ thì ổn hơn nhiều rồi."
"Ốm nghén hả?" Đường Tử Nhu chợt nhớ lại lúc mình mang thai "Năm đó tôi mang thai Diệc Sâm, nó cũng hành hạ, g͙iày vò tôi nhiều lắm. Tôi ăn cái gì là ói ra cái đó, người ta có thai thì mập lên, còn tôi thì lại gầy đi rất nhiềụ"
Cũng vì có đủ loại triệu chứng tɾong lúc mang thai nên cơ thể của bà ta cảm thấy khó chịu vô cùng, thế nên sau khi Đường Diệc Sâm chào đời, bà ta mới không muốn gặp mặt anh. Và đây cũng chính là điều khiến Đường Tử Nhu tiếc nuối vô cùng.
"Thời gian đầu tôi ốm nghén nhiều lắm, nhưng giờ thì tốt hơn nhiều rồi." Cố Tĩnh Đình cười rồi xoa xoa vùng bụng dưới, trên mặt là vẻ dịu dàng.
Dáng vẻ đó của cô khiến vẻ mặt của Đường Tử Nhu cũng mềm mỏng hẳn ra.
Đường Tử Nhu đang nghĩ, chắc chắn sau này Cố Tĩnh Đình sẽ là một người mẹ tốt.
"Mẹ, Tĩnh Đình." Đường Diệc Sâm đứng ở cửa cũng được một lúc rồi, đến bây giờ thì anh có thể khẳng định một điều rằng Cố Tĩnh Đình và Đường Tử Nhu thật sự không chú ý là anh đã về rồi.
"Diệc Sâm, anh về rồi." Cố Tĩnh Đình nhìn thấy anh thì đứng lên, đi đến trước mặt rồi nắm lấy cánh tay anh "Cả nhà chờ anh về ăn cơm đấy, em còn tưởng anh sẽ không về sớm vậy đâụ"
"Vẫn còn nhiều chuyện cần xử lý lắm, nay làm hay mai làm thì cũng như nhau thôi."