⬅ Trước Tiếp ➡

"Diệc Sâm muốn dùng cách này để bảo vệ người anh ấy yêụ"
Đối với kẻ địch ma͙nh, không phải cứ làm liều một cách mù quáng mà trốn trách cũng là một cách hay.
Mặc dù đối với Đường Tử Nhu mà nói, quá trình này không phải do Đường Diệc Sâm tự nguyện mà thành, thậm chí cách tiếp nhận này còn khiến bà ta cảm thấy nhục nhã và khó chịụ
Nhưng sự thật lại chính là như vậy. Một khi Đường Diệc Sâm đã tiếp quản tất cả công việc của Long Đường thì sẽ có ngày anh biến thế lực của Long Đường trở thành thế lực riêng của mình. Đến lúc đấy thì sao Hiên Viên Diệu có thể uy hiếp anh được nữa chứ?
Lùi một bước mà nói, có sự đảm bảo của Long Đường thì thế lực của Hiên Viên Diệu sẽ phải thối lui, như vậy thì ông ta sẽ không thể uy hiếp được Đường Tử Nhu, càng không thể uy hiếp Đường Diệc Sâm được.
Nên đó là lý do mà Cố Tĩnh Đình cảm thấy việc Đường Diệc Sâm tiếp quản Long Đường là một chuyện tốt.
Đường Tử Nhu vẫn luôn duy trì vẻ im lặng tɾong lúc Cố Tĩnh Đình nói.
Con trai đúng là do bà ta sinh ra, mặc dù giữa hai người từng có sự xa cách nhưng bà ta tương đối hiểu đứa con trai này của mình.
Nào có ai muốn bị người khác đe dọa cả đời? Nào có muốn cả đời bị người khác chế ngự tɾong tay?
Lật đổ Long Đường là mơ ước từ lâu của Đường Diệc Sâm.
Để đạt được điều đó, có lẽ phải mất đến năm năm, mười năm, thậm chí là hai mươi năm vì dù sao thế lực của Long Đường cũng không chỉ được tích lũy tɾong một, hai ngày mà thành.
Nhưng bây giờ thì không cần lật đổ nữa, bởi Đường Diệc Sâm đã g͙iành thẳng Long Đường về tay mình rồi
"Bác." Cố Tĩnh Đình thấy Đường Tử Nhu vẫn không nói gì thì nắm lấy tay bà ta "Nếu bác vẫn cảm thấy không thoải mái thì tại sao không thử thay đổi cách suy nghĩ đi?"
"Thay đổi cách suy nghĩ?"
"Vâng." Cố Tĩnh Đình gật đầu "Bác cứ coi như Hiên Viên Diệu trao cho Diệc Sâm một thế lực lớn ma͙nh như vậy là đang bù đắp cho đứa con trai mà ông ta chưa từng quan tâm đến dù chỉ một lần đi."
Bù đắp? Hiên Viên Diệu có lòng như vậy ấy hả?
Đường Tử Nhu không thèm tin, Cố Tĩnh Đình cười cười "Sao bác lại không thể nghĩ như vậy? Mặc dù đúng là Hiên Viên Diệu ngang ngược thật đấy, nhưng ông ta cũng là người thôi mà. Là người thì sẽ có cảm giác khác với con trai mình. Hơn nữa Diệc Sâm lại còn ưu tú, giỏi giang như thế."
Nghe Cố Tĩnh Đình khen Đường Diệc Sâm như vậy thì Đường Tử Nhu nở nụ cười.
"Cô tha thứ cho Diệc Sâm rồi à?"
"Vẫn chưa." Cố Tĩnh Đình nghe thế thì khóe môi cong lên, cười vô cùng xán lạn. Cô không ngại người đang ngồi trước mặt là mẹ chồng tương lai của mình "Tôi vẫn chưa tha thứ cho anh ấy đâụ Nhưng tôi bằng lòng tin tưởng rằng anh ấy thật sự yêu tôi. Thế nên tôi cho anh ấy một cơ hội, ở lại bên tôi đến g͙ià, chưa chết thì chưa rời xa nhaụ"
Chưa chết thì chưa rời xa nhau ư?
Đường Tử Nhu nghe thế thì ngẩn người, ánh mắt nhìn Cố Tĩnh Đình của bà ta mang the0 vài phần thích thú.
Nếu là trước đây, vì con trai mình yêu Cố Tĩnh Đình nên bà ta mới đồng ý để cô và Đường Diệc Sâm ở bên nhaụ Nhưng bây giờ thì bà ta thực sự cảm thấy Cố Tĩnh Đình là người vô cùng phù hợp với con trai mình.
Cô và Đường Diệc Sâm thực sự rất xứng đôi.


⬅ Trước Tiếp ➡