⬅ Trước Tiếp ➡

Quản gia mang bao tay the0 kiểu Anh, khui rượu rót một ly cho Hiên Viên Diệụ
“Rượu ngon.” Hiên Viên Diệu khẽ ngửi mùi hương, vẻ mặt thích thú, nhìn sang Đường Diệc Sâm “Cậu có muốn uống một ly không?”
“Cậu có muốn uống một ly không?”
Đường Diệc Sâm không để ý đến ông ta, anh đến đây không phải vì để uống rượu cùng ông ta “Hiên Viên Diệu, tôi biết ông không sợ chết, nhưng ông không nghĩ sẽ thành kẻ thù của Đường Môn hay Kỳ Lân Đường à?”
“Nếu ông là một người biết suy nghĩ thì giao Cố Tĩnh Đình ra đây.”
Hiên Viên Diệu uống hết ly rượu đang cầm trên tay, chép chép miệng, vẻ mặt như đang suy nghĩ sâu xa “Rượu cũng được phết, nhưng thời hạn còn hơi ngắn, để thêm hai năm nữa có lẽ mùi vị sẽ ngon hơn.”
Lúc ông ta nói lời này ra là đang nhìn Đường Diệc Sâm, hình như ông ta đang chờ phản ứng của anh.
Đường Diệc Sâm tỏ vẻ ngạc nhiên với lời nói bóng nói gió của ông ta, nhưng anh ta chẳng thèm để ý “Đưa Cố Tĩnh Đình ra đây.”
Lần này Hiên Viên Diệu lại cười, một nụ cười lạnh lùng cực kỳ kiêu ngạo.
Ông ta đứng im, cầm ly rượu trên tay lắc qua lắc lại “Nếu như Cố Tĩnh Đình ở chỗ tôi thì cậu dựa vào đâu mà cho rằng tôi sẽ đưa cô ấy cho cậu? Cậu lại dựa vào đâu mà cho rằng tôi phải nể mặt cậu?”
Nói cách khác, tɾong tay Đường Diệc Sâm chẳng có bất kỳ lợi thế gì có thể để Hiên Viên Diệu nhượng bộ.
“Hiên Viên Diệu, vẫn là câu nói lúc nãy, ông sẽ không muốn trở thành kẻ thù của Đường Môn hay Kỳ Lân Đường chứ?”
Khi hai bên cùng đối phó với Long Đường, anh không tin Long Đường sẽ không bị tổn thất gì.
“Tôi làm sao có thể trở thành kẻ thù của hai bên được chứ?” Hiên Viên Diệu cau mày, ông ta không hiểu những lời nói của Đường Diệc Sâm từ đâu mà có “Cô Cố tự nguyện cùng tôi đến đây, tâm trạng của cô ấy không tốt, muốn đến Long Đường giải tỏa một chút. Chẳng lẽ tôi còn có thể không để cô ấy đến sao?”
Ý muốn nói là, mở to mắt ra mà xem, đây là tôi đang giúp các người, các người đừng có mà không phân biệt được đâu là tốt đâu mà xấụ
Đường Diệc Sâm cũng được coi là từng trải qua huấn luyện, lúc này vẻ mặt cũng đằng đằng sát khí, nếu như là người khác thì cũng không cần phải nói nữa.
Mặt của Tiểu Lâm trắng bệt “Ông nói dối, cô chủ nhà tôi chẳng thèm đến đây để giải khuây đâụ”
“Các người không tin thì tôi cũng chịu thôi.” Hiên Viên Diệu cầm lấy cái điều khiển từ xa trên bàn trà nhấn một cái, trước bức tường đối diện với ghế sofa đột nhiên tối sầm lại giống như màn hình lớn ở rạp chiếu phim, có thể thấy rõ bóng dáng của Cố Tĩnh Đình.
Cô mặc một chiếc váy liền màu trắng, mái tóc dài gợn sóng thả xuống ở đằng sau đang đi bộ ở vườn hoa, có thể nhìn ra được tâm trạng của cô cũng rất ổn.
Chuyển sang cảnh khác là có thể nhìn thấy cô đang chơi cờ với Hiên Viên Diệụ
Đường Diệc Sâm biết Cố Tĩnh Đình biết chơi cờ. Anh nhìn thấy bàn cờ ở tɾong phòng sách của cô, nhưng mà từ trước đến nay anh chưa từng chơi với cô.
Nhưng nhìn dáng vẻ này cũng không hợp lý lắm. Người phụ nữ trên màn hình kia cũng có khả năng là Hiên Viên Diệu thuê người đóng giả mà.
Bởi vì cho dù một người có đóng giả thành người khác thì vẻ mặt, khí chất đều không thể đóng giả được.


⬅ Trước Tiếp ➡