Chương 959
Cầm lấy bức thư được viết toàn bộ bằng tay đó, chữ được viết cứng cáp sắc bén, lực bút tuỳ ý, nét chữ như tạc xương cốt, nét chữ sâu sắc.
Thường nói nét chữ như người. Nét chữ này của Hiên Viên Diệu lại rất giống với con người ông ta, tuỳ ý, liều lĩnh.
Ông không nói gì, Đường Diệc Sâm cũng không lên tiếng. Không khí tɾong phòng có chút trầm lặng, sau đó Cố Học Vũ trả lại bức thư.
“Cậu biết không? Là Tĩnh Đình tự nguyện đến Long Đường.”
Ông cũng vậy, hôm qua mới biết được tin này.
Đường Diệc Sâm sững người, sao có thể? Tuyệt đối không thể. Anh tuyệt đối không tin Cố Tĩnh Đình sẽ tự nguyện đi cùng Hiên Viên Diệụ
“Vốn dĩ là tôi có thể đến tận nơi tìm Hiên Viên Diệu đòi người.” Mặc dù thế lực Long Đường lớn, thế nhưng Cố Học Vũ chưa bao giờ e sợ.
“Nhưng nếu nó đã tự nguyện đi rồi, thì tôi cũng không còn cách nào.”
Bên tɾong chắc chắn có chuyện gì đó mà ông không biết được. Ông chỉ có thể nói, rốt cuộc thì ông bỏ lỡ mất một bước rồi.
Còn Hiên Viên Diệu đã thắng một bước này.
Đường Diệc Sâm vẫn trầm mặc như cũ, nhìn gương mặt u ám của Cố Học Vũ, nghĩ một lúc “Chắc chắn cháu sẽ đưa cô ấy về.”
Cố Học Vũ nghe thấy cũng không có bất kỳ biểu hiện gì.
Không chút quan tâm đến Đường Diệc Sâm.
Đưa Cố Tĩnh Đình trở về là đương nhiên, nếu như không đưa về…
Ông nhìn Đường Diệc Sâm, ánh mắt đó bao hàm toàn bộ suy nghĩ của ông.
Tin chắc Đường Diệc Sâm cũng hiểu rõ.
Quay người rời đi, nhưng chỉ là một mình mình đi. Mấy người Tiểu Lâm đều ở lại.
Mặc dù ngoài mặt Tiểu Lâm không cam tâm nhưng vẫn khẽ khom người với Đường Diệc Sâm.
“Đại ca tôi nói, trước khi cô chủ quay về thì tạm thời để chúng tôi đi the0 anh, nghe the0 lệnh anh.”
Lúc này thì Đường Diệc Sâm thật sự cảm thấy bất ngờ.
Thủ đoạn này cuộc là muốn làm loạn kiểu nào?
Tại Washington, Mỹ.
Đường Diệc Sâm dẫn the0 đàn em của mình và người của Cố Học Vũ đưa qua, đến Mỹ tɾong thời gian ngắn nhất. Vừa xuống máy bay, không chút do dự đã chạy thẳng đến địa bàn của Hiên Viên Diệụ
Người anh đưa đến đều là cao thủ tɾong những cao thủ, một nhóm mười người xếp thành hàng, trông như là đến kiếm chuyện.
Mà Hiên Viên Diệu nhận được tin cũng lập tức xuống lầu tiếp đón.
“Tôi còn nghĩ là cậu sẽ không đến kìa.” Hiên Viên Diệu nhìn Đường Diệc Sâm xuấthiện trước mặt mình, chỉ cảm thấy tɾong lòng rất thoải mái.
Rất sung sướng. Vô cùng thích thú.
Ông ta khổ sở bày binh bố trận rất nhiều lần, cuối cùng cũng có thể khiến tên nhóc này nhảy vào cục diện của mình.
“Giao Cố Tĩnh Đình ra đây.” Đường Diệc Sâm không muốn phí lời với Hiên Viên Diệụ Mục đích hôm nay anh đến chính là muốn người.
“Ha ha ha ha.” Hiên Viên Diệu bật cười, cười thật ngạo mạn. Tràn đầy tự tin “Cậu đang kể chuyện cười à? Ai nói với cậu là Cố Tĩnh Đình đang nằm tɾong tay tôi?”
“Người quang minh chính đại không nói vòng vo.” Đường Diệc Sâm cũng không nói thêm lời vô nghĩa nào với ông ta “Hiên Viên Diệu, Cố Tĩnh Đình ở chỗ này của ông, ông giao người ra đây.”
“Liều lĩnh đến tận nơi đòi người như vậy, đúng là chỉ có mỗi mình cậụ”
Hiên Viên Diệu thoải mái đi đến ngồi xuống ghế sô pha, khẽ vỗ tay, lập tức quản gia đẩy xe đẩy lên.
Bên trên có rất nhiều rượu vang được đặt tɾong thùng gỗ.