⬅ Trước Tiếp ➡

Mà mấy ngày nay đều yên bình quá, cô tan làm liền về thẳng nhà, không hề bảo Tần Kỳ Lôi đi the0 mình.
Bây giờ cô bị Chiêm Thiệu bắt cóc như vậy, xe vẫn còn đậu dưới lầu nhà của Michelle, ai cũng sẽ tưởng cô còn ở tɾong nhà Michelle.
Trên xe cô có lắp đặt hệ thống định vị vệ tinh, nếu như có gì xảy ra thì ba mẹ sẽ tìm được cô.
Mà bây giờ tưởng cô đang ở nhà Michelle, có chuyện gì thì nước xa cũng không cứu được lửa gần. Cô gặp nạn khó thoát rồi đây.
Cố Tĩnh Đình giận mình chủ quan chứ không thể trách Michelle được.
Ai ăn no rảnh rỗi không làm gì từng giây từng phút lo lắng người ta hại mình chứ? Càng khỏi nói người đó lại là bạn trai cũng tức vị hôn phu của bạn thân mình.
Bây giờ phải làm sao cho phải đây?
Cố Tĩnh Đình bình tĩnh cực kỳ, ngày thường cô cũng bình tĩnh như thế, giờ mang thai rồi càng không thể để mình hoảng hốt được.
Một khi hoảng loạn thì không chỉ có cô, Michelle, mà đứa con tɾong bụng cũng sẽ phải chết ở nơi này.
Sau khi bình tĩnh lại, cô định xoay người qua xem giờ trên đồng hồ thì mới nhận ra là đồng hồ cùng trang sức trên tay cô hay bất cứ vật dụng͟͟ nào có thể để lại dấu vết đều đã tháo khỏi người mình.
Tin rằng không chỉ có cô mà trên người Michelle cũng tương tự như thế.
Sau lưng Cố Tĩnh Đình lúc này bỗng đổ mồ hôi lạnh ngắt.
Cái tên Chiêm Thiệu này, bình thường trông có vẻ như là một tên thương nhân bình thường, ai ngờ lại có suy nghĩ cẩn thận tỉ mỉ đến thế.
Không chỉ thế thôi, còn là người rất có kiên nhẫn.
Bất kể là có thù với mình hay với Michelle, có thể chịu đựng họ lâu như vậy, hơn nữa còn dồn nén đến giờ mới bùng nổ, nghị lực cùng lòng kiên nhẫn không phải người bình thường có thể so được.
Như vậy thì Cố Tĩnh đình càng ċһán nản hơn nữa.
Nếu như ban đầu khi biết Michelle quen bạn trai, cô cẩn thận điều tra thêm một tí, liệu hôm nay có thể trách được tai hoạ vô duyên vô cớ ngày hôm nay hay không?
“Michellem? Tớ cứ hay quên hỏi cậu, sao cậu và Chiêm Thiệu quen được nhau vậy?”
Mắt nhìn người của Michelle không tệ, người bình thường khó mà lọt được vào mắt cô.
Dù sao thì địa vị, gia thế , thân phận của cô cũng bày ra ở đó.
Lúc này suy nghĩ của Michelle rất hỗn loạn, bất cứ người nào bỗng bị người thân thiết nhất phản bội đều sẽ khó lòng chấp nhận được.
Hơn nữa Michelle chỉ là một cô gái mà thôi, lại còn là một cô ấm thực sự.
“Chiêm Thiệu là người đã cứu mạng mình.” Michelle nhớ đến buổi tối năm đó, cơ thể không kiềm được run rẩy.
“Hôm đó mình hẹn hai người bạn ra uống rượu, ai ngờ sau đó hai người kia lại cho mình leo cây, sau đó mình hơi không vui, uống hết hai ly.”
“Lúc rời khỏi quán bar đi ngang qua một con hẻm nhỏ vô tình bị mấy tên lưu manh vây quanh, mấy người đó…”
Giọng nói của Michelle run run, ba của cô trên thương trường đã đắc tội không ít người, nên khi đó cô sợ hãi cực kỳ, nhưng lại không có võ tɾong người, chỉ có thể kêu cứu mạng.
“Chiêm Thiệu đúng lúc xuấthiện cứu mình, nếu không thì đêm đó mình đã…”
“Michelle, cậu mắc câu rồi.” Cố Tĩnh Đình giờ đã hiểu hết rồi.
“Michelle, cậu mắc câu rồi.”
Ngay từ đầu thì đây đã là cái bẫy, là do Chiêm Thiệu cố tình tạo, cái bẫy dành riêng cho Michelle.


⬅ Trước Tiếp ➡