⬅ Trước Tiếp ➡

“Michelle?” Không nghe được giọng nói của cô ấy, Cố Tĩnh Đình không yên tâm cho lắm. Cô tính toán khoảng cách giữa cả hai, tay chân kết hợp nhích về hướng Michelle.
Giọng nói đó cuối cùng cũng khiến Michelle tỉnh táo lại.
“Tĩnh Đình, tớ không sao đâụ”
Cố Tĩnh Đình không đáp lại, tɾong bóng tối, vẫn có tiếng kim loại vụn vặt. Đó là tiếng còng tay và còng chân va chạm trên nền đất.
Cố Tĩnh Đình dựa gần về phía Michelle. Sau đó cuối cùng cũng đến gần được chỗ cô “Michelle?”
Đôi tay bị còng lại không ngừng lần mò trên mặt đất.
Michelle nghe thấy giọng nói đó, cũng lần mò trên đất, sau cùng hai tay chạm nhaụ
Cố Tĩnh Đình lúc này nhận ra, Michelle cũng như mình cũng bị còng tay còng chân…
Cái tên Chiêm Thiệu chết tiệt này rốt cuộc muốn làm gì đây?
“Michelle, Chiêm Thiệu là sao vậy?”
Nếu như là kẻ thù bình thường thì Cố Tĩnh Đình còn biết được tẩy này kia, có lẽ còn có chút tai mắt. Nhưng chuyện của Chiêm Thiệu thì cô h0àn toàn không rõ ra sao.
Nếu là kẻ thù thì bắt mình là được rồi, sao lại bắt cả Michelle nữa?
Nếu như là kẻ thù của Michelle thì càng buồn cười hơn.
Bắt Michelle đi luôn là được, yêu đương lâu từng này rồi muốn gây ra một vài việc ngoài ý muốn cũng dễ thôi mà, sao lại có thể trơ mắt ra rồi ra tay như vậy?
Cô thực sự không hiểu nổi.
Đừng nói Cố Tĩnh Đình, cả Michelle cũng không hiểu được.
Nếu Chiêm Thiệu muốn tiền thì Mạc Trúc Nghiêm chỉ có mỗi cô ấy là con gái, tài sản của ông ấy rồi cũng sẽ là của cô ấy. Chiêm Thiệu chỉ cần ở bên cô ấy thì gia tài của nhà họ Mạc không phải đều là của anh ấy à?
Nhưng nếu như là trả thù thì sao lại kéo cả Cố Tĩnh Đình vào làm gì?
Hai người đều là người thông mình, nhưng thoáng chốc cũng không biết Chiêm Thiệiu muốn làm gì.
Michelle suy nghĩ một hồi, mọi chuyện cho cùng cũng là do mình, bất kể là vì sao “Tĩnh Đình, xin lỗi, là tớ liên luỵ cậụ”
“Nói gì đó?”
Cố Tĩnh Đình biết đây không phải do Michelle cố ý “Chuyện này sao có thể trách cậu được.’
“Nhưng Chiêm Thiệu…”
“Hắn là hắn, cậu là cậụ” Cô không có hứng thú vì một người đàn ông mà trở mặt với chị em thân thiết của mình.
Michelle im lặng, nỗi buồn tɾong lòng càng sâu sắc, vết thương càng đau hơn.
Cố Tĩnh Đình không trách cô không có nghĩa là cô không đau lòng.
Người đàn ông mình yêu, người kề bên gối yêu thương nhất. Trong lúc cô ấy không hề đề phòng đã đâm một dao thế này.
Đổi là ai thì cũng không dễ chịụ
Cố Tĩnh Đình từng trải nghiệm nỗi đau khi bị người ta phản bội, sao lại không hiểu tâm trạng của Michelle cơ chứ?
Vậy nên cô lựa chọn ngó lơ, bởi vì Michelle đã buồn lắm rồi, cô không muốn thêm dầu vào lửa nữa.
Nhưng lúc này ngừng lại, lưng cô chợt đổ mồ hôi lạnh.
Không vì điều gì khác, chỉ là giờ cô mới nhớ ra, bây giờ cô không còn một mình nữa. Cô mang thai rồi.
Chết rồi, nếu là trước đây thì cô sẽ tự tin lắm, nhưng bây giờ cô lại không còn chắc chắn được như vậy.
Phải biết rằng trước đó cô vì để Kiều Tâm Uyển yên lòng cố ý nói Michelle đã quay về, phải đi an ủi cô ấy, có khi còn ở lại nhà Michelle một đêm.
Điều này có nghĩa là trừ khi cô vẫn chưa về nhà trước tối mai, nếu không Cố Học Vũ chắc chắn không biết cô đã biến mất.


⬅ Trước Tiếp ➡