⬅ Trước Tiếp ➡

Cố Tĩnh Đình nhíu mày, ngồi trên ghế phụ, không buồn nhìn sang Đường Diệc Sâm lấy một cái, nhưng anh lại nghiêng người về phía cô.
Cô sửng sốt một chút, vừa muốn ra tay định phản kích thì phát hiện Đường Diệc Sâm chỉ muốn giúp cô thắt dây an toàn thôi.
Mặt cô đỏ lên, nội tâm càng buồn bực hơn. Cô quay mặt đi, h0àn toàn không nhìn Đường Diệc Sâm.
Anh bất lực thở dài một hơi, khởi động xe, rời đi.
Xe lái ra khỏi thành phố, đi đến căn biệt thự lần trước Đường Diệc Sâm đưa Cố Tĩnh Đình đến ăn sinh nhật.
Trở lại chốn xưa, Cố Tĩnh Đình hiện lên một tia kinh ngạc tɾong nháy mắt, nhưng rất nhanh, cô đã khôi phục lại sự bình tĩnh.
Cô không hề giãy giụa, đi the0 Đường Diệc Sâm xuống xe.
Vừa vào cửa, cơ thể của cô đã bị Đường Diệc Sâm đè nặng̝ lên cánh cửa. Trong giây lát, đầu lưỡi trơn trượt kia đã đi vào tɾong khoang miệng cô.
Cố Tĩnh Đình ngẩn ra một chút, muốn phản kháng, nụ hôn của Đường Diệc Sâm cũng giống như anh vậy, ngang ngược, liều lĩnh.
Mấy ngày không gặp, tɾong lòng tràn đầy nỗi nhớ mong, sao có thể dễ dàng hóa giải được?
Liếm mút, hôn liên tục.
Đầu lưỡi nóng bỏng mà tràn đầy sức ma͙nh như con rắn nhỏ, ma͙nh mẽ đảo qua từng chỗ tɾong khoang miệng cô.
Nụ hôn này đến quá nhanh, quá gấp gáp, Cố Tĩnh Đình h0àn toàn không kịp đẩy ra đã bị anh chiếm đoạt.
Cô hé miệng muốn hô to nhưng lại chỉ khiến anh càng vào sâu thêm.
Anh ngang ngược đòi hỏi, hôn cô cho đến khi hai chân cô nhũn ra. Cơ thể dựa trên cánh cửa lạnh lẽo, tay của cô chỉ có thể bám thật chặt vào bả vai của anh.
"Ưm, ưm."
Buông tay.
Không buông. Tuyệt đối sẽ không buông. Đường Diệc Sâm biết chỉ cần anh buông tay thì Cố Tĩnh Đình sẽ h0àn toàn rời khỏi mình. Làm sao anh có thể cứ vậy mà buông tay.
Nụ hôn ngày càng nóng bỏng, cũng ngày càng phóng đãng.
Cố Tĩnh Đình bị anh hôn đến mức không thể thở nổi. Cảm giác không thở nổi kia khiến tɾong lòng cô cảm thấy buồn nôn.
Trước lúc nôn luôn ra ngoài, cô đẩy anh ra mà không chút nghĩ ngợi, và cũng giẫm ma͙nh một cái vào chân anh.
Tuy rằng hôm nay cô không đi g͙iày cao gót, nhưng một đạp như vậy cũng đã dùng hết sức.
"A "
Quả nhiên, Đường Diệc Sâm buông lỏng cô ra, nhưng vẫn không buông tay, hai tay vẫn chống lên cửa như cũ, ánh mắt sâu thẳm mà nhìn cô chăm chú.
"Tĩnh Đình."
Âm thanh kia phát ra mang the0 một chút nghẹn ngào "Tôi rất nhớ em."
Chỉ cần nghe âm thanh này đã biết lúc này Đường Diệc Sâm có bao nhiêu khát vọng đối với cô.
Ngực Cố Tĩnh Đình khẽ run lên, cô cố gắng ổn định để hai chân mình đứng vững.
"Đáng tiếc. Tôi không nhớ anh."
Âm thanh lạnh nhạt, vẻ mặt lạnh lùng, không mang the0 một chút hứng thú nào tɾong ánh mắt. Khi cô nói những lời này vô cùng nghiêm túc, dường như thật sự không hề nghĩ đến anh.
Hình như Đường Diệc Sâm bị đả kích rồi, tɾong nháy mắt anh không nói ra lời, nhưng cũng chỉ tɾong chốc lát. Rất nhanh sau đó, sắc mặt của anh đã trở về bình thường.
Anh nghiêng người, áp trán mình lên trán Cố Tĩnh Đình, ánh mắt nhìn cô cực kỳ chăm chú.
"Không sao cả. Tôi rất nhớ em, rất nhớ rất nhớ. Tôi nghĩ, tôi đã nhớ vô cùng nhiều, đủ cho hai người chúng ta dùng."
Cố Tĩnh Đình không ngờ anh sẽ nói như vậy, tɾong lúc nhất thời cô im lặng.


⬅ Trước Tiếp ➡